Bài viết

CHIẾC ÁO BÔNG CỦA BÁC

Câu chuyện cảm động về sự chăm lo tận tuỵ và tình yêu thương vô bờ bến của Chủ tịch Hồ Chí Minh dành cho các chiến sĩ du kích giữa mùa đông giá rét nơi chiến khu Việt Bắc những năm kháng chiến chống Pháp.

18/08/2026xã Phong Hòa (Xã Phong Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào mùa đông năm 1950, giữa những ngày chiến dịch Biên giới đang diễn ra ác liệt, vùng núi rừng Bắc Kạn chìm trong cái lạnh cắt da cắt thịt. Cụ Nguyễn Thị Lực lúc bấy giờ là một nữ du kích trẻ, được giao nhiệm vụ tuần tra và bảo vệ một tuyến đường dẫn vào căn cứ an toàn khu (ATK).

Một đêm mù sương, nhiệt độ xuống rất thấp, chị Lực đứng gác bên chiếc cầu gỗ bắc qua suối. Dù trên người chỉ mặc một chiếc áo vải thô mỏng đã sờn vai, chị vẫn tay lăm lăm cẩu súng, kiên định làm nhiệm vụ.

Khoảng gần nửa đêm, một đoàn cán bộ đi công tác đêm trở về căn cứ. Đi giữa đoàn là một ông cụ dáng người cao gầy, khoác chiếc áo bông đã cũ nhưng rất chỉnh tề. Khi đến gần vọng gác, ông cụ dừng lại, ân cần hỏi thăm: — "Cháu gác ở đây từ mấy giờ? Đêm nay lạnh lắm, cháu có thấy rét không?"

Nhận ra giọng nói ấm áp quen thuộc của Bác Hồ, chị Lực xúc động đến nghẹn ngào, chỉ biết đứng nghiêm trả lời: — "Báo cáo Bác, cháu không thấy lạnh ạ! Được bảo vệ Bác và các đồng chí là cháu thấy ấm lòng rồi ạ!"

Bác mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự thương yêu. Bác nhìn đôi bàn tay thâm tím vì lạnh của chị Lực, rồi không chút ngần ngại, Bác cởi chiếc áo bông đang mặc trên người xuống và tận tay khoác lên vai người nữ du kích trẻ. Bác dịu dàng nói: — "Các cháu còn trẻ, lại là nữ chiến sĩ, phải giữ gìn sức khỏe thì mới đánh giặc lâu dài được. Chiếc áo này Bác tặng cháu để ấm lòng đêm gác."

Chị Lực bàng hoàng và xúc động đến rơi nước mắt. Chị định từ chối vì biết Bác tuổi đã cao, sức khỏe quý hơn vàng ngọc, nhưng Bác đã nhẹ nhàng vỗ vai chị rồi cùng đoàn cán bộ tiếp tục bước đi trong đêm tối.

Chiếc áo bông của Bác không chỉ sưởi ấm cho người nữ du kích qua suốt mùa đông giá rét năm ấy, mà còn trở thành kỷ vật thiêng liêng, là ngọn lửa tiếp thêm sức mạnh cho chị Lực và đồng đội vững vàng tay súng cho đến ngày chiến thắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn