Chiếc Áo Bông Của Người Lính Già
Ở chiến khu Việt Bắc mùa đông năm 1950, ông Phạm Hữu Tài là chiến sĩ lớn tuổi nhất đơn vị. Khi đó ông đã gần năm mươi, mái tóc pha sương, khác hẳn những người lính trẻ đôi mươi.
Ông từng là nông dân nghèo bị thực dân Pháp cướp ruộng đất nên quyết tâm tham gia kháng chiến. Dù tuổi cao, ông luôn xung phong đi đầu trong những chuyến vận chuyển lương thực qua núi.
Một đêm rét buốt, đơn vị phải ngủ ngoài rừng. Một chiến sĩ trẻ tên Cường lên cơn sốt nặng vì thiếu áo ấm. Không nói gì, ông Tài lặng lẽ cởi chiếc áo bông duy nhất của mình đắp cho cậu.
Sáng hôm sau, ông bị cảm lạnh nặng nhưng vẫn cố gượng dậy tiếp tục hành quân. Khi đồng đội hỏi tại sao không giữ áo cho mình, ông chỉ cười: “Tôi già rồi. Các cậu còn trẻ, còn phải sống để đánh giặc.”
Ít lâu sau, ông hy sinh trong một trận phục kích. Nhưng chiếc áo bông cũ của ông vẫn được đồng đội giữ lại như biểu tượng của tình đồng chí.
Câu chuyện ấy khiến nhiều người hiểu rằng lòng yêu nước không nằm ở tuổi tác, mà ở sự sẵn sàng hy sinh vì người khác.


