CHIẾC ÁO BÔNG MÙA ĐÔNG
CHIẾC ÁO BÔNG MÙA ĐÔNG
Mùa đông năm ấy lạnh hơn mọi năm.
Sương phủ trắng những triền núi và gió rừng thổi buốt qua từng vách hầm đất.
Anh Hưng có một chiếc áo bông cũ mẹ gửi từ quê ra.
Chiếc áo đã sờn ở cổ tay nhưng vẫn rất ấm.
Đồng đội ai cũng biết anh quý chiếc áo ấy vô cùng.
Một đêm mưa rét, đơn vị có chiến sĩ trẻ lên cơn sốt nặng.
Người lính run đến mức không cầm nổi ca nước.
Anh Hưng lặng lẽ cởi chiếc áo bông duy nhất của mình đắp cho đồng đội.
Còn anh ngồi tựa vách hầm suốt đêm trong cái lạnh cắt da.
Sáng hôm sau, đơn vị nhận lệnh hành quân gấp.
Khi vượt qua khu vực bị đánh phá, pháo địch bất ngờ dội xuống dữ dội.
Người chiến sĩ được anh cứu sống sau này kể rằng, điều ông nhớ nhất không phải tiếng bom mà là hơi ấm từ chiếc áo bông mùa đông năm ấy giữa thời hoa lửa.



