CHIẾC ÁO BÔNG VÀ TẤM LÒNG NGƯỜI CỤ HỒ
Câu chuyện nói về tấm lòng bao dung của Bác Hồ với Chiến sĩ thời chiến.
Vào mùa đông năm 1951, chiến trường Việt Bắc rét như cắt thịt. Gió bắc tràn về mang theo sương muối làm buốt lạnh từng thớ thịt.
Tại căn hẻm nhỏ trong chiến khu, Bác Hồ vẫn làm việc đêm khuya bên chiếc đèn dầu tăm tối. Nhìn Bác chỉ mặc một chiếc áo vải bạt cũ đã sờn vai, các chiến sĩ bảo vệ vô cùng xót xa. Sau nhiều lần bàn bạc, Ban Quản trị cơ quan quyết định may riêng cho Bác một chiếc áo bông thật ấm từ miếng vải và lớp bông ngon nhất mà anh em tăng gia, thu gom được.
Khi cầm chiếc áo bông mới ấm áp, phẳng phiêu trên tay, Bác không mặc ngay. Bác quay sang hỏi đồng chí quản lý:
— “Các chú may cho Bác chiếc áo này có đẹp không?”
— “Dạ, thưa Bác, đẹp và ấm lắm ạ!” – Đồng chí quản lý vui mừng đáp.
— “Thế các chiến sĩ ở ngoài tiệm đồn, các anh em thương binh ở trạm xá đã có đủ áo ấm mặc chưa?”
Đồng chí quản lý lặng người, ngập ngừng không trả lời được. Bác nhẹ nhàng nói tiếp:
— “Bác mặc thế này là đủ ấm rồi. Chiếc áo này ấm lắm, các chú hãy đem tặng cho đồng chí thương binh nặng nhất ở trạm xá gần đây giúp Bác.”
Hôm ấy, tại trạm xá tiền phương, một người chiến sĩ trẻ bị thương nặng đang quằn quại trong cơn sốt rét và cái lạnh cắt da. Khi nhận được chiếc áo bông do chính Bác Hồ gửi tặng, anh ôm chiếc áo vào lòng, nước mắt lăn dài trên gò má sạm nắng.



