Chiếc áo còn dang dở
Chiếc áo còn dang dở
Mẹ may cho con trai chiếc áo trước ngày lên đường.
Đường kim còn dang dở, con đã phải đi ngay.
Mẹ giữ chiếc áo ấy suốt những năm chiến tranh.
Ngày hòa bình, con không trở về.
Chiếc áo vẫn nằm đó, chưa kịp mặc.
Mẹ vuốt từng đường chỉ, nước mắt lặng rơi.
Người ta hỏi: “Sao mẹ không cất đi?”
Mẹ nói: “Đó là tuổi trẻ của con tôi.”
Chiếc áo không chỉ là vải—mà là cả một đời người.
Có những điều dang dở, trở thành bất tử.


