CHIẾC ÁO CŨ CỦA CHA
CHIẾC ÁO CŨ CỦA CHA
Mùa xuân năm 1968, chiến tranh diễn ra ác liệt ở nhiều nơi miền Nam. Trong những ngày Tết, khi mọi người mong được sum họp bên gia đình, nhiều người lính lại phải xa quê, xa những người thân yêu.
Ở một ngôi làng nhỏ, có cậu bé tên Hùng sống cùng mẹ. Cha Hùng là một người lính.
Trước khi lên đường, cha để lại cho Hùng một chiếc áo cũ.
Chiếc áo đã sờn ở cổ và bạc màu theo thời gian.
Hùng hỏi:
— Sao cha không mang theo?
Cha cười:
— Cha có quân phục rồi. Con giữ chiếc áo này nhé.
Hùng ôm chiếc áo vào lòng.
— Khi nào cha về, con trả lại cho cha.
Cha xoa đầu con:
— Được.
Nhưng chiến tranh không cho lời hứa ấy trở thành hiện thực.
Tết Mậu Thân năm 1968, cuộc Tổng tiến công và nổi dậy diễn ra trên nhiều địa bàn miền Nam. Chiến sự trở nên ác liệt, cuộc sống của nhiều gia đình bị đảo lộn.
Hùng và mẹ phải rời quê.
Cậu mang theo chiếc áo của cha.
Mỗi đêm, Hùng đều lấy áo ra gấp lại thật cẩn thận.
Cậu vẫn tin cha sẽ trở về.
Nhưng rồi một ngày, mẹ nhận được tin cha đã hy sinh.
Hùng đứng lặng.
Cậu không khóc.
Đêm đó, Hùng lấy chiếc áo cũ ra.
Cậu áp nó vào mặt.
Mùi vải đã nhạt đi, nhưng trong ký ức của cậu, đó vẫn là mùi của cha.
Mẹ ôm Hùng.
— Cha con không còn nữa, nhưng những gì cha mong muốn vẫn còn.
Hùng hỏi:
— Cha mong gì hả mẹ?
— Cha mong con được học hành, được sống một cuộc đời bình yên.
Từ ngày ấy, Hùng cố gắng học tập.
Chiến tranh vẫn tiếp diễn, nhưng mỗi khi gặp khó khăn, cậu lại nhớ đến cha.
Chiếc áo cũ trở thành động lực để Hùng bước tiếp.
Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc.
Hùng trưởng thành và trở thành một bác sĩ.
Anh trở về quê làm việc.
Mỗi khi giúp một người bệnh, Hùng lại nhớ đến cha.
Một ngày nọ, anh mở chiếc tủ cũ.
Chiếc áo vẫn nằm ở đó.
Đã nhiều năm trôi qua, nhưng anh chưa bao giờ vứt nó đi.
Con trai Hùng nhìn thấy và hỏi:
— Bố giữ chiếc áo này lâu thế để làm gì?
Hùng mỉm cười:
— Vì đây là chiếc áo của ông nội con.
— Ông nội đã mặc nó khi nào ạ?
Hùng nhìn chiếc áo rồi kể cho con nghe về cha mình, về chiến tranh và về lời hứa năm xưa.
Anh nói:
— Bố giữ chiếc áo không phải vì nó đẹp. Bố giữ vì nó nhắc bố phải sống thật tốt, bởi đó là điều ông nội con mong muốn.
Ngoài cửa sổ, những đứa trẻ đang vui đùa.
Hùng nhìn chúng rồi mỉm cười.
Anh hiểu rằng cha mình đã không thể trở về.
Nhưng ước mơ của cha vẫn tiếp tục sống trong cuộc đời của những người ở lại.
Chiếc áo cũ đã bạc màu theo năm tháng, nhưng tình yêu của một người cha dành cho con thì không bao giờ phai. Từ một kỷ vật nhỏ bé, Hùng hiểu được giá trị của hòa bình và càng trân trọng cuộc sống mà mình đang có.


