CHIẾC ÁO CỦA CHA
CHIẾC ÁO CỦA CHA
Ngày người cha lên đường ra trận, đứa con trai mới lên sáu.
Cậu bé chạy theo cha đến tận đầu làng, hai tay nắm chặt vạt áo quân phục.
— Cha nhớ về với con nhé!
Người cha cúi xuống, xoa đầu con.
— Cha hứa.
Ông tháo chiếc khăn cũ trên cổ đưa cho con.
— Giữ lấy. Khi cha về, con trả lại cho cha.
Cậu bé gật đầu.
Nhưng chiến tranh không giữ lời hứa.
Nhiều năm trôi qua, người cha không trở về.
Cậu bé ngày nào lớn lên thành một chàng trai. Chiếc khăn vẫn được cậu cất trong chiếc hộp gỗ nhỏ.
Một ngày nọ, một người lính già tìm đến nhà.
Ông đặt trước mặt chàng trai một chiếc huy hiệu đã cũ.
— Cha cháu gửi lại trước khi hy sinh.
Chàng trai run rẩy hỏi:
— Cha cháu... nói gì?
Người lính già im lặng rất lâu rồi nói:
— Ông ấy bảo tôi rằng: “Nếu tôi không về, hãy nói với con trai tôi rằng tôi chưa bao giờ quên lời hứa.”
Chàng trai cúi đầu khóc.
Đêm ấy, anh lấy chiếc khăn cũ ra khỏi hộp.
Anh quàng nó lên cổ.
Rồi bước ra trước sân.
Bầu trời không còn tiếng máy bay.
Không còn tiếng súng.
Anh nhìn về con đường cha từng đi năm ấy và khẽ nói:
— Cha ơi, con đã lớn rồi.
Gió thổi qua.
Chiếc khăn khẽ bay.
Anh biết cha sẽ không bao giờ trở về nữa.
Nhưng lời hứa của cha vẫn còn sống trong anh.
Và đôi khi, tình yêu của một người cha không cần phải có mặt để được cảm nhận.
Nó có thể nằm trong một chiếc khăn cũ, một câu nói, hay một lời hứa được giữ suốt cả cuộc đời.


