Chiếc Áo Cưới May Từ Vải Dù Pháo Sáng (1)
Chiếc Áo Cưới May Từ Vải Dù Pháo Sáng
Nhân chứng kể: Nguyễn Thị Thành (Cựu TNXP tuyến đường 20 Quyết Thắng)
"Đám cưới của tôi và anh Lâm – đại đội trưởng công binh – diễn ra ngay bên cạnh một hố bom còn khét mùi lưu huỳnh vào mùa khô năm 1972. Gọi là đám cưới cho sang, thực chất đó là một buổi liên hoan ngọt với mấy phong kẹo Hải Châu ẩm nước và ấm nước chè xanh nấu bằng vỏ bom bi. Nhưng điều kỳ diệu nhất, thứ mà cho đến tận bây giờ khi tóc đã bạc trắng tôi vẫn nâng niu như báu vật, chính là chiếc áo cưới. Nó được may bằng mảnh vải dù của quả pháo sáng mà anh em chiến sĩ thu gom được sau một trận oanh tạc của máy bay Mỹ.
Mảnh dù ấy có màu trắng ngà, dai và rất mịn. Chị em trong tiểu đội đã thức trắng ba đêm liền bên ngọn đèn dầu tự chế từ vỏ quả lựu đạn để cắt may. Không có kéo sắc, họ dùng lưỡi dao lam bẻ đôi; không có chỉ, họ rút chính những sợi tơ từ mép tấm dù ra để khâu. Chiếc áo cưới dáng tân thời, có chút rộng vì may vo nhưng khi tôi mặc vào, cả hang đá như sáng rực lên. Anh Lâm đứng chết trân, đôi bàn tay sần sùi vì bốc đá hộc cứ xoa mãi vào gấu quần cao su.
Giữa tiếng pháo gầm rú từ xa vọng lại, chúng tôi nắm tay nhau trước sự chứng kiến của đồng đội. Cả căn hầm chữ A rung lên theo từng nhịp bom, nhưng tà áo cưới bằng vải pháo sáng ấy vẫn bay nhẹ nhàng trong gió đại ngàn. Nó không chỉ là bộ trang phục, nó là biểu tượng của cái đẹp, của khát vọng sống và tình yêu bất diệt mà bom đạn không cách nào nghiền nát được. Ba ngày sau đám cưới, anh Lâm nhận lệnh mở đường máu qua trọng điểm và vĩnh viễn không trở về, chiếc áo dù ấy theo tôi đi suốt cuộc đời như một chứng nhân duy nhất cho hạnh phúc ngắn ngủi nhưng vẹn nguyên."



