CHIẾC ÁO DÀI GIỮA PARIS
Nguyễn Thị Lệ Thủy
Paris năm ấy có những con phố cổ kính, những mùa đông lạnh giá và những tòa nhà mang vẻ đẹp của châu Âu.
Nhưng giữa thành phố ấy có một hình ảnh rất Việt Nam.
Một người phụ nữ trong tà áo dài.
Đó là bà Nguyễn Thị Bình.
Nếu nhìn từ xa, có thể người ta chỉ thấy một người phụ nữ Việt Nam thanh lịch.
Nhưng nếu hiểu lịch sử, chúng ta sẽ thấy phía sau tà áo dài ấy là cả một dân tộc.
Bà Nguyễn Thị Bình đến Paris trong những năm tháng chiến tranh Việt Nam đang diễn ra quyết liệt.
Bà là Trưởng đoàn của Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam tại các cuộc đàm phán Paris.
Từ năm 1969, bà chính thức tham gia với vai trò người đứng đầu đoàn tại các cuộc đàm phán công khai.
Đối với một phụ nữ Việt Nam thời ấy, việc xuất hiện trên trường ngoại giao quốc tế đã là điều đặc biệt.
Nhưng điều đặc biệt hơn là bà đã đứng ở đó với sự tự tin.
Không ồn ào.
Không phô trương.
Nhưng kiên định.
Trong những cuộc đàm phán kéo dài, bà phải đối diện với những vấn đề vô cùng phức tạp.
Đó không phải cuộc trò chuyện giữa những người bạn.
Đó là cuộc đấu tranh về những vấn đề liên quan đến chiến tranh và tương lai của Việt Nam.
Bởi vậy, mỗi lời nói đều phải cân nhắc.
Mỗi lập luận đều phải có cơ sở.
Mỗi sự nhượng bộ đều phải đặt trong lợi ích chung.
Và bà Nguyễn Thị Bình đã làm điều ấy bằng một phong thái rất riêng.
Mềm mại nhưng không yếu đuối.
Điềm tĩnh nhưng không nhân nhượng về những nguyên tắc cốt lõi.
Có lẽ đó cũng chính là vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam.
Không cần lớn tiếng để chứng minh sức mạnh.
Không cần mạnh mẽ theo cách ồn ào.
Bản lĩnh đôi khi nằm trong sự bình tĩnh.
Ngày 27/1/1973, bà Nguyễn Thị Bình cùng đại diện các bên ký Hiệp định Paris.
Tôi hình dung khoảnh khắc ấy.
Một chiếc áo dài Việt Nam.
Một cây bút.
Một văn bản lịch sử.
Và phía sau là những năm tháng chiến tranh.
Chiếc áo dài hôm ấy không chỉ là trang phục.
Nó như mang theo hình ảnh người phụ nữ Việt Nam ra với thế giới.
Để thế giới hiểu rằng Việt Nam không chỉ có chiến trường.
Việt Nam còn có những con người biết đấu tranh bằng trí tuệ.
Biết bảo vệ đất nước bằng bản lĩnh.
Và biết hướng đến hòa bình.
Hơn năm mươi năm đã qua.
Tà áo dài ấy vẫn khiến nhiều thế hệ xúc động.
Bởi nó nhắc chúng ta rằng:
Có những người phụ nữ không đứng ở phía sau lịch sử. Họ đứng ngay giữa lịch sử và góp phần tạo nên lịch sử.



