Chiếc áo đồng phục học sinh thấm máu
Trong những ngày đỏ lửa ở chiến trường Quảng Trị, công việc của một người đoàn viên trẻ như tôi không chỉ có ôm súng giữ chốt hay nối dây thông tin. Khi trận đánh lên đến đỉnh điểm khốc liệt, tất cả tụi tôi đều có thể trở thành lính cứu thương, băng mình qua làn đạn để cáng những đồng đội bị thương từ cao điểm rút về tuyến sau. Chính trong một buổi chiều định mệnh như thế, tôi đã gặp một người mà suốt đời này tôi không thể nào quên.
Hôm đó, khói bom mịt mù nuốt chửng cả một góc trời. Tôi cùng một đồng chí nữa vừa đặt chiếc cáng thương xuống một căn hầm chữ A dã chiến thì nghe tiếng rên rỉ nhỏ của một chiến sĩ vừa được đưa từ cao điểm 105 xuống. Anh bị dính mảnh pháo nặng ở ngực, chiếc áo bạt bên ngoài rách tơi tả, loang lổ máu và bùn đất.
Khi tôi vội vàng dùng kéo cắt lớp áo ngoài để băng bó vết thương, tay tôi bỗng khựng lại. Bên trong lớp áo lính sờn rách ấy, anh không mặc áo may-ô bộ đội như mọi người, mà là một chiếc áo sơ mi trắng đồng phục học sinh cũ kỹ, đã ngả sang màu cháo lòng. Trên ngực trái của chiếc áo, dù đã bị máu nhuộm đỏ một mảng lớn, tôi vẫn nhận ra phù hiệu của trường THPT Chu Văn An (Trường Bưởi) Hà Nội – ngôi trường giàu truyền thống bậc nhất mà tụi học trò cấp 3 tụi tôi đứa nào cũng ngưỡng mộ.
Tôi bàng hoàng thốt lên:
"Anh... anh cũng là học sinh Hà Nội ạ? Em học khóa dưới, trường ngay cạnh trường anh đây!"
Nghe đến hai chữ "Hà Nội", đôi mắt đang lim dim của anh bỗng mở to, ánh lên một tia sáng kỳ lạ. Anh cố gượng dậy nhưng cơn đau ập đến khiến anh quặn người lại. Anh nắm chặt lấy tay tôi, bàn tay anh lạnh ngắt nhưng cái siết tay thì chặt đến mức làm tôi đau nhói. Giọng anh thều thào, đứt quãng, máu từ khóe môi rỉ ra:
"Khóa dưới... trường mình đấy à? Khá lắm em trai... Nghe anh dặn này... Giữ vững trận địa... Nhất định không được lùi... Đừng để tụi nó... làm nhục màu áo trường mình... làm nhục cái danh người Đoàn viên... biết chưa..."
Tôi òa khóc, nước mắt giàn giụa hòa lẫn với bụi đất trên mặt, vừa cố ấn miếng gạc vào vết thương của anh, vừa gật đầu lia lịa: "Em biết rồi anh ơi! Em hứa! Anh cố lên, bác sĩ sắp đến rồi!".
Nhưng anh không đợi được nữa. Anh trút hơi thở cuối cùng ngay trên tay tôi, đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm lên nóc hầm như đang gửi gắm một niềm tin mãnh liệt vào đứa em khóa dưới.
Chiếc áo sơ mi trắng đồng phục học sinh ngày nào anh mặc đi khai giảng, giờ đây đã thấm đẫm máu của anh, hòa vào lòng đất mẹ. Anh ngã xuống khi tuổi đời mới chỉ mười chín, đôi mươi, mang theo cả bầu trời Hà Nội hoa lệ vào cõi vĩnh hằng.
Kể từ đêm đó, hình ảnh chiếc áo đồng phục thấm máu ấy trở thành một ngọn lửa thiêu đốt tâm can tôi. Mỗi lần ôm súng xông lên mặt trận, mỗi lần đối mặt với hiểm nguy, câu nói của anh lại văng vẳng bên tai tôi như một mệnh lệnh thiêng liêng của thế hệ đi trước. Chiếc huy hiệu Đoàn trên ngực áo tôi từ đó không chỉ là một danh hiệu, mà nó mang sức nặng của một lời thề: quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh, giữ trọn vẹn danh dự của người học trò, người Đoàn viên thanh niên Cộng sản.



