CHIẾC ÁO ĐƯỢC GẤP GỌN
CHIẾC ÁO ĐƯỢC GẤP GỌN
Anh Khôi là người cẩn thận nhất đơn vị.
Dù hành quân vất vả đến đâu, mỗi tối anh vẫn gấp quần áo gọn gàng đặt bên đầu võng.
Chiếc áo lính của anh đã sờn vai, nhiều chỗ được vá bằng vải màu khác nhưng lúc nào cũng sạch sẽ.
Đồng đội thường đùa:
“Ông ở chiến trường mà như sắp đi hội.”
Anh chỉ cười hiền:
“Mai này còn phải về gặp mẹ.”
Một lần đơn vị dừng chân bên bìa rừng sau nhiều ngày chiến đấu liên tục.
Đêm ấy trời rất lạnh.
Một chiến sĩ trẻ lên cơn sốt rét run cầm cập.
Anh Khôi cởi áo khoác của mình đắp cho đồng đội rồi ngồi tựa gốc cây suốt đêm.
Sáng hôm sau, đơn vị tiếp tục hành quân.
Khi băng qua khu vực trọng điểm, pháo địch bất ngờ dội xuống dữ dội.
Trong lúc hỗ trợ thương binh rút lui, anh Khôi hy sinh giữa cánh rừng đầy khói lửa.
Sau trận đánh, đồng đội tìm thấy chiếc áo lính được anh gấp gọn đặt trong ba lô.
Nhiều năm sau, người lính từng được anh đắp áo đêm ấy vẫn nhớ mãi hơi ấm của một người đồng đội giữa thời hoa lửa.


