CHIẾC ÁO KHÔNG BAO GIỜ LÀNH
CHIẾC ÁO KHÔNG BAO GIỜ LÀNH
Bác Mão mang đến buổi giao lưu một chiếc áo quân phục đã bạc màu.
Trên vai áo có nhiều đường vá.
Có chỗ vá đến ba, bốn lớp.
Một bạn đoàn viên hỏi:
"Sao ngày ấy các bác không đổi áo mới?"
Bác cười.
"Làm gì có áo mới."
Ngày ấy, áo rách thì vá.
Rách nữa lại vá tiếp.
Có hôm vừa vá xong thì bị gai rừng cào rách.
Có người đùa:
"Áo còn nhiều miếng vá hơn vải."
Ai cũng cười.
Không ai thấy xấu hổ.
Bởi cả đơn vị đều như thế.
Bác vuốt nhẹ lên đường chỉ đã sờn.
"Chiếc áo này không đẹp."
"Nhưng nó đã cùng bác đi hết chiến tranh."
Tôi chợt nghĩ đến tủ quần áo đầy đủ của mình.
Có những chiếc mới mặc vài lần đã bỏ.
Trong khi một thế hệ từng nâng niu từng đường kim mũi chỉ.


