Chiếc áo không số
Ông Võ Tấn Lợi giữ chiếc áo ấy trong đáy rương hơn bốn mươi năm. Áo vải nâu, cổ sờn, không số hiệu, không tên người mặc. Nếu đặt giữa một đống áo cũ, chẳng ai buồn để ý.

Ông Võ Tấn Lợi giữ chiếc áo ấy trong đáy rương hơn bốn mươi năm. Áo vải nâu, cổ sờn, không số hiệu, không tên người mặc. Nếu đặt giữa một đống áo cũ, chẳng ai buồn để ý.
Nhưng với ông, đó là chiếc áo không bao giờ được trả lại.
Năm 1968, ông Lợi làm nhiệm vụ vá đường sau mỗi trận bom. Đội của ông thường làm việc lúc rạng sáng, khi khói còn chưa tan hẳn. Một hôm, họ phát hiện một người lính bị thương nằm sát mép đường, bất tỉnh, áo rách nặng.
“Trời lạnh, mà cậu ấy run.”
Không kịp đưa đi ngay, ông Lợi cởi chiếc áo mình đang mặc, trùm lên người lính đó. Áo mỏng thôi, nhưng có còn hơn không.
Đến trưa, lực lượng y tế đến. Người lính được đưa đi. Chiếc áo của ông Lợi theo luôn.
“Tôi cũng quên mất. Lúc đó ai nghĩ đến áo quần.”
Ba ngày sau, một chiến sĩ khác quay lại chỗ vá đường, mang theo chiếc áo đã giặt sạch, gấp vuông vắn.
“Cậu ấy nhờ tôi trả. Nhưng… cậu ấy không qua khỏi.”
Ông Lợi cầm chiếc áo, không hỏi thêm. Ông chỉ gật đầu.
Từ đó, ông không mặc lại chiếc áo ấy nữa. Ông giặt, phơi, rồi cất đi. Mỗi lần chuyển nhà, ông đều mang theo.
Sau hòa bình, có người hỏi sao ông không hiến kỷ vật cho bảo tàng. Ông chỉ cười:
“Tôi không biết tên người mặc nó. Mà không biết tên thì trưng bày cho ai xem?”
Mãi đến nhiều năm sau, trong một buổi gặp mặt cựu chiến binh, ông nghe một người nhắc đến chuyện một chiến sĩ trẻ được cứu trong đêm lạnh nhờ một chiếc áo dân công.
Họ không tìm ra nhau. Nhưng ông Lợi về nhà, mở rương, lấy chiếc áo ra phơi nắng lần đầu tiên sau mấy chục năm.
“Áo không có tên. Nhưng việc nó từng làm thì có.”
Chiếc áo không số ấy chưa từng được ghi nhận.
Nhưng trong thời hoa lửa, có những thứ không cần được gọi tên
mà vẫn giữ ấm cho một mạng người,
dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.



