CHIẾC ÁO LÀM BẰNG VẢI DÙ
Lại Khánh Ly

CHIẾC ÁO LÀM BẰNG VẢI DÙ
Vào cuối năm 1953, cuộc kháng chiến bước vào giai đoạn quyết liệt nhất chuẩn bị cho chiến dịch Điện Biên Phủ. Đời sống của quân dân ta ở chiến khu vô cùng thiếu thốn. Bản thân Bác Hồ vẫn ở trong lán nứa, làm việc đêm khuya bên ngọn đèn dầu với chiếc áo bông cũ đã sờn rách ở cùi chỏ.
Trong một trận đánh ở Bắc Bộ, các chiến sĩ quân y và bộ đội ta tịch thu được một số chiến lợi phẩm của quân đội Pháp. Trong đó, có một chiếc dù bằng vải tơ lụa rất tốt của lính nhảy dù Pháp.
Nghĩ đến Bác Hồ quanh năm suốt tháng chỉ mặc bộ quần áo vải thô sờn cũ, lại phải làm việc đêm khuya trong thời tiết mùa đông rét buốt của miền núi, các đồng chí ở Văn phòng Trung ương Đảng đã giữ lại một mảnh vải dù tốt nhất. Họ bí mật nhờ một người thợ may lành nghề may thành một chiếc áo sơ mi thật đẹp để biếu Bác.
Khi đồng chí cảnh vệ trân trọng dâng chiếc áo lên, Bác Hồ cầm chiếc áo, sờ chất vải lụa mềm mại rồi hỏi:
– Chiếc áo này ở đâu ra mà đẹp thế các chú?
Đồng chí cảnh vệ thật thà thưa:
– Thưa Bác, đây là vải dù chiến lợi phẩm do bộ đội ta thu được của địch ạ. Anh em thấy vải tốt, sợ Bác lạnh nên đã may tặng Bác.
Bác Hồ im lặng một lát. Bác không mặc thử mà nhẹ nhàng gấp chiếc áo lại, để trên bàn làm việc. Bác nhìn đồng chí cảnh vệ rồi ôn tồn bảo:
– Bác cảm ơn tình cảm của các chú và các chiến sĩ. Nhưng hiện nay ngoài mặt trận, bộ đội ta đang phải nhịn ăn, nhịn mặc để đánh giặc. Nhiều chiến sĩ bị thương đang nằm ở lán y tế còn thiếu chăn đắp, thiếu băng gạc, thiếu áo ấm. Bác mặc chiếc áo lụa này sao đành?
Nói rồi, Bác chỉ tay vào chiếc áo cũ đang mặc trên người và tiếp tục:
– Áo của Bác tuy cũ nhưng vẫn còn lành lặn, vẫn mặc tốt. Các chú hãy mang chiếc áo lụa này, kèm theo một ít thuốc men của văn phòng, gửi ngay đến cho các chú thương binh ở trại điều dưỡng gần nhất. Đối với Bác, nhìn thấy các chiến sĩ được ấm áp, khỏe mạnh là Bác vui rồi.
Chiếc áo may từ vải dù chiến lợi phẩm đó ngay sau đó đã được chuyển thẳng tới mặt trận để làm áo ấm hoặc làm băng cứu thương cho các chiến sĩ. Suốt mùa đông năm đó, Bác Hồ vẫn tiếp tục làm việc bên chiếc đèn dầu với chiếc áo bông cũ đã sờn rách ở cùi chỏ.



