Chiếc áo len đan dở mùa đông xứ Bắc
Ngày Kiên nhận lệnh hành quân vào tuyến lửa Nam Đàn, miền Bắc đang đón đợt gió mùa đông bắc rét căm căm. Hồng thức trắng ba đêm bên ngọn đèn dầu, cố đan nốt chiếc áo len màu xanh cỏ úa cho anh. Nhưng boong-boong tiếng còi báo động rít lên, xe của đơn vị Kiên phải xuất phát gấp khi chiếc áo mới chỉ hoàn thành được một nửa, một ống tay còn bỏ lửng với cuộn len tròn xoe. Kiên cười, nhét vội khúc len dở vào ba lô: "Em giữ đầu len, anh giữ cuối len, đi hết chiến tranh anh lại về để em đan tiếp."
Vào chiến trường, chiếc áo len đan dở trở thành chiếc gối đầu giường của Kiên sau mỗi trận đánh. Anh nâng niu nó như hơi ấm của Hồng ở hậu phương. Rồi một ngày, trận càn quét ác liệt ở vùng ven sông Thạch Hãn đã mang Kiên đi mãi. Khi đồng đội trao trả di vật cho Hồng, cuộn len ngày nào đã thấm đẫm màu máu thẫm khô dại. Hồng ôm nửa chiếc áo len vào lòng, nước mắt rơi lã chã xuống những mũi đan lỗi. Cô không dỡ ra, cũng không đan tiếp, cứ thế giữ màu xanh cỏ úa ấy đi qua suốt những năm tháng thanh xuân cô quạnh.


