Chiếc áo len mẹ đan mãi không còn người nhận
Câu chuyện kể về một người mẹ Hà Tĩnh giữ lại chiếc áo len chưa kịp gửi cho con trước ngày nhận tin dữ.
Mẹ Nguyễn Thị Dần có hai người con trai lần lượt lên đường nhập ngũ khi chiến tranh ngày càng ác liệt.
Người con đầu đi năm 1968.
Người con thứ hai tiếp bước anh mình chỉ hai năm sau đó.
Mẹ kể, mùa đông năm ấy trời Hà Tĩnh rất rét.
Nghe tin ngoài chiến trường thời tiết khắc nghiệt, mẹ thức nhiều đêm để đan một chiếc áo len gửi cho con trai út.
Mẹ tranh thủ đan sau mỗi buổi làm đồng.
Từng mũi len được mẹ làm rất cẩn thận.
“Mẹ chỉ mong con đỡ lạnh”, mẹ kể.
Chiếc áo vừa đan xong thì giấy báo tử của con được gửi về.
Mẹ ngồi lặng hàng giờ bên chiếc áo còn dang mùi len mới.
Chưa kịp nguôi ngoai nỗi đau ấy, vài tháng sau gia đình tiếp tục nhận tin người con cả cũng hy sinh.
Cả căn nhà gần như không còn tiếng nói cười.
Mẹ cất chiếc áo len vào chiếc rương gỗ.
Suốt hàng chục năm, mẹ không bao giờ đem cho ai.
Mỗi lần mở rương, mẹ lại vuốt nhẹ chiếc áo như đang chạm vào con mình.
Mẹ nói:
“Nó chưa từng mặc, nhưng mẹ vẫn giữ như con vẫn còn đâu đây.”



