Chiếc Áo Len Mùa Đông (1)
Chiếc Áo Len Mùa Đông
Mùa đông năm 1972 lạnh hơn mọi năm.
Gió bấc thổi hun hút qua những cánh đồng trơ gốc rạ, luồn qua những mái tranh nghèo của một vùng quê Bắc Bộ.
Trong căn nhà nhỏ cuối làng, bà Như ngồi bên ngọn đèn dầu, cặm cụi đan áo len cho con trai.
Cậu con trai duy nhất của bà đang ở chiến trường.
Đã gần một năm chưa về phép.
Những lá thư gửi về thưa dần vì đơn vị thường xuyên di chuyển.
Trong thư, anh chưa bao giờ than lạnh.
Nhưng người mẹ nào chẳng hiểu con mình.
Đêm nào bà cũng ngồi đan.
Đôi mắt mờ đi vì khói đèn.
Ngón tay chai sần vì lao động.
Từng mũi len được đan bằng nỗi nhớ.
Bằng tình thương.
Bằng niềm hy vọng.
Chiếc áo hoàn thành đúng vào cuối tháng Chạp.
Bà gói cẩn thận rồi gửi theo đường bưu điện quân đội.
Nhiều tuần sau, một lá thư từ chiến trường được gửi về.
Người con viết:
"Mẹ ơi, áo con nhận được rồi. Đêm nay lạnh lắm nhưng con thấy ấm như đang ngồi bên bếp lửa nhà mình."
Bà đọc đi đọc lại lá thư ấy hàng chục lần.
Mỗi lần đọc lại mỉm cười.
Chiếc áo len năm ấy rồi cũng cũ đi.
Nhưng câu chuyện về nó còn ở lại rất lâu trong ký ức gia đình.
Bởi có những người mẹ không thể che mưa chắn gió cho con.
Họ chỉ biết gửi theo những điều bình dị nhất.
Và đôi khi, chính những điều bình dị ấy đã trở thành sức mạnh giúp người ta vượt qua những tháng năm gian khó.



