Chiếc áo lính cũ
Chiếc áo lính cũ
hiếc áo lính đã sờn vai, bạc màu theo năm tháng.
Con cháu nhiều lần khuyên ông bỏ đi, mua cái mới cho gọn gàng.
Ông chỉ cười, gấp lại cẩn thận, cất vào tủ.
Một lần, đứa cháu tò mò hỏi: “Sao ông giữ hoài vậy?”
Ông im lặng một lúc, rồi nói: “Vì đó là thứ duy nhất còn lại của những ngày… ông không sợ chết.”
Đứa trẻ không hiểu hết.
Nhưng nó thấy mắt ông đỏ.
Chiếc áo ấy không còn giá trị vật chất.
Nhưng nó giữ cả một thời tuổi trẻ – nơi mà ông đã sống hết mình.



