CHIẾC ÁO LÍNH GIỮA MÙA ĐÔNG VÙNG CAO
Mỗi khi mùa đông tràn về trên những dãy núi của Sùng Đô, người dân trong bản lại nhớ đến ông Sùng A Chứ — người cựu chiến binh dân tộc Mông luôn mặc chiếc áo lính cũ đã bạc màu suốt nhiều năm qua.
Chiếc áo ấy đã theo ông đi qua chiến tranh, qua những mùa đói rét của vùng cao và cả những năm tháng dựng xây quê hương sau hòa bình.
Ông Chứ sinh năm 1950 trong một gia đình nghèo ở Sùng Đô. Thuở nhỏ, ông lớn lên giữa núi đá và mây mù. Những ngày đông rét buốt, trẻ con trong bản thường phải đốt lửa suốt đêm để chống rét.
Năm 1971, chàng trai người Mông ấy tình nguyện nhập ngũ.
Ngày lên đường, mẹ ông lặng lẽ vá lại chiếc áo chàm cũ cho con rồi nghẹn ngào nói:
“Đi giữ đất nước rồi nhớ ngày về với bản.”
Sau nhiều tháng huấn luyện, ông được điều vào chiến trường miền Nam.
Ở nơi bom đạn ác liệt ấy, ông cùng đồng đội sống giữa rừng sâu, thiếu thốn đủ điều. Có những ngày hành quân liên tục, quần áo rách tươm vì gai rừng và mưa gió.
Một lần trong chiến dịch lớn, đơn vị của ông phải ém quân giữa rừng suốt nhiều ngày trong mưa lạnh.
Lương thực cạn dần. Nhiều chiến sĩ sốt rét run lên từng cơn.
Trong đơn vị có một chiến sĩ trẻ quê miền xuôi bị ốm rất nặng. Đêm xuống, giữa cái lạnh thấu xương, người lính ấy co ro vì không còn đủ áo ấm.
Không chút do dự, ông Chứ cởi chiếc áo lính duy nhất của mình đắp cho đồng đội.
Người chiến sĩ trẻ xúc động hỏi:
“Còn anh thì sao?”
Ông chỉ cười:
“Người vùng núi quen rét rồi.”
Đêm ấy, ông ngồi suốt bên bếp lửa nhỏ để chống lạnh.
Sau này, người đồng đội ấy sống sót trở về, còn chiếc áo lính được ông giữ lại như một kỷ niệm không thể quên.
Chiến tranh kết thúc, ông Chứ trở về quê hương Sùng Đô.
Nhưng quê nhà lúc ấy vẫn nghèo lắm.
Mùa đông, nhiều trẻ em trong bản không có áo ấm đến trường. Có em phải nghỉ học vì rét.
Nhìn cảnh ấy, ông lại nhớ đến người đồng đội năm xưa.
Ông bắt đầu vận động bà con giúp đỡ những gia đình khó khăn, gom quần áo cũ cho trẻ nhỏ vùng cao.
Mỗi phiên chợ huyện, ông đều dành dụm tiền mua thêm áo ấm cho học sinh nghèo.
Dần dần, việc làm của ông lan sang cả các xã lân cận như Suối Quyền, Nậm Mười và Sơn Lương.
Nhiều thanh niên trong vùng bắt đầu cùng ông tổ chức những chuyến trao áo ấm cho trẻ em vùng cao mỗi dịp đông về.
Có lần, một em nhỏ hỏi ông:
“Ông ơi, sao ông cứ mặc mãi chiếc áo cũ thế?”
Ông xoa đầu đứa bé rồi nhẹ nhàng nói:
“Vì chiếc áo này nhắc ông nhớ rằng mình từng được đồng đội yêu thương thế nào.”
Giờ đây, ông Chứ đã già, bước đi chậm hơn trước. Nhưng mỗi mùa đông đến, người ta vẫn thấy ông khoác chiếc áo lính cũ đi giữa bản làng, mang theo từng bao áo ấm cho trẻ nhỏ.
Trong làn sương mờ của núi rừng Tây Bắc, hình ảnh người cựu binh già với chiếc áo bạc màu đã trở thành biểu tượng đẹp của lòng nhân hậu và tình đồng đội không bao giờ phai nhạt.
Và có lẽ, điều còn ấm hơn cả ngọn lửa mùa đông nơi vùng cao chính là trái tim của những người lính năm xưa đã dành cả tuổi trẻ để giữ bình yên cho đất nước và yêu thương con người bằng tất cả tấm lòng mình.



