Chiếc Áo Mẹ May Bằng Vải Thô
Chiếc Áo Mẹ May Bằng Vải Thô
Trong chiếc tủ cũ của gia đình bà Hương vẫn còn một chiếc áo sơ mi màu nâu đã bạc gần hết màu.
Đó là chiếc áo mẹ bà may từ những năm cuối chiến tranh.
Ngày ấy, có được vài mét vải đã là điều không dễ.
Người mẹ dành dụm rất lâu mới đổi được tấm vải thô ở cửa hàng mậu dịch.
Bà mang về, cất kỹ trong hòm suốt nhiều tuần.
Đến tối, khi các con đã ngủ, bà mới ngồi bên ngọn đèn dầu cắt may.
Từng đường kim mũi chỉ được làm rất cẩn thận.
Có lúc kim đâm vào tay bật máu.
Người mẹ chỉ lấy khăn lau qua rồi tiếp tục.
Khi chiếc áo hoàn thành, bà trao cho cô con gái lớn.
Đó là lần đầu tiên cô bé có một chiếc áo mới đúng nghĩa.
Ngày mặc áo đến trường, cô đi rất chậm.
Sợ bẩn.
Sợ rách.
Sợ làm mất đi công sức của mẹ.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua.
Chiếc áo không còn mặc được nữa.
Nhưng bà Hương vẫn giữ.
Bởi trong từng đường chỉ ấy là những đêm thức khuya của mẹ.
Là sự hy sinh âm thầm của một thế hệ phụ nữ đã dành cả tuổi trẻ cho gia đình.



