Chiếc Áo Mẹ Vẫn Giữ
Có những kỷ vật nhỏ bé nhưng mang giá trị lớn lao theo năm tháng. Đối với Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Lựu, chiếc áo bộ đội của người con trai cả là minh chứng cho một tuổi trẻ đã hiến dâng trọn vẹn cho Tổ quốc và là ký ức thiêng liêng mà mẹ gìn giữ suốt cuộc đời.
Tôi là Trần Thị Lựu, sinh năm 1931, quê ở huyện Hoài Nhơn, tỉnh Bình Định.
Gia đình tôi nghèo, quanh năm gắn bó với ruộng lúa và những luống khoai sau nhà. Tôi sinh được bốn người con, trong đó hai con trai là Lê Văn Nam và Lê Văn Hùng. Khi đất nước còn chìm trong khói lửa, cả hai đều tình nguyện nhập ngũ.
Ngày các con lên đường, tôi thức suốt đêm để vá lại từng đường chỉ trên bộ quần áo. Tôi biết ngoài chiến trường sẽ thiếu thốn đủ điều, chỉ mong chiếc áo mẹ may có thể giúp các con đỡ lạnh trong những đêm hành quân.
Trước khi đi, Nam cởi chiếc áo cũ đang mặc rồi nói:
"Mẹ giữ chiếc áo này cho con. Khi nào hòa bình, con về mặc lại."
Tôi cười, gấp chiếc áo cẩn thận đặt vào chiếc rương gỗ.
Tôi đã tin chắc sẽ có ngày con trở về.
Những năm sau đó, tôi sống bằng niềm hy vọng.
Mỗi lần nghe tin có đơn vị về phép, tôi lại ra đầu làng đứng đợi. Thấy bóng người mặc quân phục từ xa, tim tôi lại đập rộn ràng.
Nhưng rồi người trở về không phải là con.
Đầu năm 1973, tôi nhận tin Nam hy sinh.
Tôi chưa kịp nguôi nỗi đau thì cuối năm ấy, Hùng cũng mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Có người hỏi tôi làm sao có thể chịu đựng được mất mát quá lớn ấy.
Tôi chỉ lặng lẽ mở chiếc rương gỗ, lấy chiếc áo cũ của Nam ra ôm vào lòng.
Chiếc áo đã bạc màu theo thời gian, nhưng vẫn còn nguyên mùi vải cũ và từng đường vá của tôi.
Đó là cách tôi cảm thấy các con vẫn còn ở rất gần.
Sau ngày đất nước thống nhất, cuộc sống dần đổi thay. Những con đường đất được trải nhựa, trường học được xây mới, tiếng bom không còn nữa.
Mỗi lần nhìn thấy lũ trẻ tung tăng cắp sách đến trường, tôi lại nghĩ đến hai con mình.
Các con không kịp lập gia đình, không có cơ hội nhìn thấy đất nước thanh bình, nhưng chính sự hy sinh ấy đã góp phần để thế hệ sau được lớn lên trong yên bình.
Năm 1996, tôi được Nhà nước phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng.
Trong buổi lễ, tôi mặc chiếc áo dài màu nâu giản dị và mang theo chiếc áo cũ của con.
Một cán bộ trẻ hỏi:
"Sao mẹ không cất chiếc áo ở nhà?"
Tôi mỉm cười:
"Vì hôm nay mẹ muốn con cũng được dự lễ."
Người cán bộ lặng đi, cúi đầu thật lâu.
Bây giờ, mỗi dịp có đoàn học sinh đến thăm, tôi đều lấy chiếc áo ấy ra cho các cháu xem.
Tôi kể rằng nó không đẹp, không mới, nhưng là tài sản quý giá nhất đời tôi.
Tôi mong các cháu hiểu rằng, đằng sau mỗi tấm Huân chương, mỗi danh hiệu cao quý là biết bao gia đình đã chịu cảnh chia ly.
Chiếc áo ấy không còn được mặc nữa, nhưng nó vẫn giữ hơi ấm của tình mẫu tử, của lòng yêu nước và của một thời tuổi trẻ đã hiến dâng cho dân tộc.
Đến cuối cuộc đời, tôi không mong điều gì lớn lao.
Tôi chỉ mong mỗi người khi sống trong hòa bình sẽ biết trân trọng những gì mình đang có, sống tử tế với gia đình, với quê hương và với đất nước.
Bởi hòa bình hôm nay được dệt nên từ biết bao hy sinh thầm lặng của những người mẹ và những người con.
Chiếc áo mẹ vẫn giữ không chỉ là kỷ vật của một người lính, mà còn là biểu tượng của tình mẹ Việt Nam – lặng lẽ, bền bỉ và thiêng liêng qua mọi thời đại.



