Chiếc áo mới
Mẹ may cho Sáu một chiếc áo.
Chiếc áo không đẹp lắm. Vải đã cũ, đường kim cũng chẳng thật đều. Nhưng mẹ đã ngồi rất lâu bên ngọn đèn để may cho con gái.
Sáu còn trẻ.
Tuổi ấy, người ta thường thích áo mới, thích những buổi chiều đi chơi, thích nghe một bài hát rồi cười với bạn bè về những chuyện chẳng đâu vào đâu.
Nhưng tuổi trẻ của Sáu lại gặp một thời không bình thường.
Ngày Sáu nhận chiếc áo, mẹ chỉ dặn:
— Mặc cho ấm con nhé.
Sáu cười.
Có lẽ lúc ấy chẳng ai nghĩ chiếc áo ấy sẽ trở thành một phần của ký ức. Cũng chẳng ai nghĩ cô gái Đất Đỏ ấy sẽ trở thành cái tên mà nhiều thế hệ sau vẫn nhắc đến.
Người ta thường kể về Võ Thị Sáu bằng những câu chuyện lớn.
Nhưng tôi lại thích nghĩ về chị từ một điều rất nhỏ: một người mẹ ngồi bên ngọn đèn may áo cho con gái.
Bởi trước khi trở thành một biểu tượng, chị cũng từng là một cô gái rất trẻ.
Có một người mẹ thương con.
Có một mái nhà.
Có một chiếc áo mới.
Và có một tuổi xuân đã không kịp đi qua những ngày bình thường.
Nhiều năm sau, người ta vẫn nhắc đến Võ Thị Sáu.
Nhưng có lẽ ở đâu đó trong ký ức của người mẹ, chị vẫn chỉ là cô con gái ngày nào — cô bé mặc chiếc áo mẹ may, bước ra khỏi nhà và ngoái lại nhìn lần cuối.
Chiến tranh đã lấy đi rất nhiều thứ.
Nhưng không thể lấy đi hình ảnh ấy.
Một cô gái trẻ.
Một chiếc áo.
Một người mẹ đứng nhìn theo.
Và một cái tên ở lại với thời gian.



