CHIẾC ÁO MƯA
CHIẾC ÁO MƯA
Ngày cha lên đường, trời mưa rất lớn. Mẹ đưa cho cha chiếc áo mưa cũ rồi dặn:
“Đường xa, nhớ giữ gìn sức khỏe.”
Cha cười, khoác áo lên vai:
“Đợi hết mùa mưa, cha sẽ về.”
Tôi khi ấy còn nhỏ, chỉ nhớ bóng cha khuất dần sau màn mưa.
Mùa mưa năm ấy qua đi.
Rồi mùa mưa khác lại đến.
Cha vẫn không trở về.
Mẹ cất chiếc áo mưa vào chiếc rương gỗ. Mỗi khi trời mưa, bà lại mở rương, nhìn chiếc áo thật lâu rồi nhẹ nhàng gấp lại.
Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Tôi đã trưởng thành.
Một ngày, người đồng đội của cha tìm đến nhà. Ông đưa cho mẹ một lá thư.
Cha viết:
“Điều cha mong nhất là một ngày được trở về, ngồi trước hiên nghe tiếng mưa và uống chén trà mẹ pha.”
Mẹ đọc xong, đôi tay run run.
Ngoài trời, mưa vẫn rơi.
Bà không khóc.
Bà chỉ nhìn chiếc áo mưa cũ rồi nói:
“Con à, hôm nay mưa rồi.”
Tôi đứng bên mẹ, nghe tiếng mưa rơi trên mái ngói.
Nhiều năm sau, khi mẹ đã mất, tôi vẫn giữ chiếc áo mưa ấy.
Mỗi mùa mưa, tôi lại mang nó ra phơi dưới hiên.
Có người hỏi:
“Chiếc áo cũ thế này sao anh không bỏ đi?”
Tôi mỉm cười:
“Vì nó từng che mưa cho cha tôi.”
Ngoài sân, mưa rơi xuống những hàng cây xanh.
Tôi nhìn chiếc áo và chợt hiểu: có những kỷ vật chẳng còn giá trị với người khác, nhưng với một gia đình, nó có thể chứa cả một đời thương nhớ.
Mùa mưa vẫn trở lại mỗi năm.
Chỉ có người cha năm ấy là không bao giờ trở về nữa.
Nhưng lời hứa về một ngày bình yên thì đã thành sự thật.


