CHIẾC ÁO MƯA CHE THƯƠNG BINH
CHIẾC ÁO MƯA CHE THƯƠNG BINH
Trong cơn mưa rừng xối xả, anh Phúc tháo chiếc áo mưa duy nhất của mình phủ lên người thương binh đang sốt cao.
Còn anh cứ thế đội mưa dìu đồng đội bước tiếp trên con đường đầy bùn đất.
Một chiến sĩ trẻ nhìn thấy liền nói: “Anh ướt hết rồi.”
Anh Phúc chỉ cười: “Miễn người bệnh đừng lạnh thêm.”
Ngoài trời, sấm chớp sáng lóe lên giữa bầu trời Trường Sơn tối đen.
Tiếng mưa đập xuống lá cây nghe nặng nề giữa đêm sâu hun hút.
Đôi dép cao su lội bùn phát ra tiếng lép nhép suốt chặng đường dài.
Đến gần sáng, pháo địch bất ngờ dội xuống phía trước đội hình hành quân.
Anh Phúc quay lại cứu một chiến sĩ bị thương giữa màn khói bụi dày đặc.
Chiếc áo mưa che thương binh năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.


