Người có công giúp đỡ cách mạng

Chiếc Áo Mưa Gấp Gọn

Ninh Bình21/05/2026Trường THPT chuyên Lương Văn Tụy (Đoàn phường Hoa Lư)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, ông Võ Minh Tâm vừa tròn 21 tuổi, công tác tại đơn vị vận tải trên tuyến đường hành quân qua vùng đồi núi. Những năm tháng ấy. Mưa rừng đến rất nhanh. Có những ngày buổi sáng còn nắng. Đến chiều đã mưa trắng lối đi. Trong tổ công tác của ông Tâm có anh Đặng Văn Hòa, quê Hải Phòng. Anh Hòa hơn ông vài tuổi. Là người cẩn thận. Trong ba lô của anh lúc nào cũng có một chiếc áo mưa màu xanh đã cũ. Chiếc áo được gấp rất ngay ngắn. Buộc lại bằng sợi dây nhỏ. Ông Tâm từng đùa: — "Anh giữ kỹ quá." Anh Hòa cười: — "Đi đường dài phải chuẩn bị trước." Một buổi chiều giữa mùa mưa. Đơn vị nhận nhiệm vụ vận chuyển hàng đến điểm tập kết mới. Đường rừng trơn trượt. Mọi người đi thật nhanh để kịp giờ. Đi được nửa chặng. Trời bất ngờ đổ mưa lớn. Nước đổ xuống trắng cả con đường đất. Ông Tâm lúc ấy mới phát hiện áo mưa của mình để quên ở điểm nghỉ trước đó. Mưa mỗi lúc một nặng hạt. Quần áo ướt sũng. Anh Hòa đi phía trước. Lặng lẽ dừng lại. Mở ba lô. Lấy chiếc áo mưa cũ đưa sang. — "Mặc đi." Ông Tâm lắc đầu: — "Còn anh?" Anh Hòa cười: — "Anh quen rồi." Hai người tiếp tục đi giữa cơn mưa. Một người mặc áo mưa. Một người đội mưa bước tiếp. Nhiều năm sau chiến tranh kết thúc. Ông Tâm đến thăm người đồng đội cũ. Anh Hòa lấy chiếc áo mưa năm nào ra. Màu xanh đã bạc. Một góc áo có đường vá nhỏ. Nhưng anh vẫn giữ. Ông Tâm nhìn chiếc áo thật lâu. Khẽ hỏi: — "Sao anh không bỏ đi?" Anh Hòa nhìn khoảng sân trước nhà. Nhẹ giọng: — "Có những thứ không giữ vì món đồ. Mình giữ vì những người đã từng đi cùng mình." Chiều xuống chậm. Gió nhè nhẹ thổi qua hàng cây. Những năm tháng thời hoa lửa đã ở lại phía sau. Nhưng có những điều bình dị vẫn còn nguyên trong ký ức. Như một chiếc áo mưa cũ. Như một tình đồng đội đi cùng con người suốt cả cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn