CHIẾC ÁO MƯA GẤP GỌN DƯỚI ĐẦU VÕNG
CHIẾC ÁO MƯA GẤP GỌN DƯỚI ĐẦU VÕNG
Anh Nam có thói quen mỗi tối đều gấp chiếc áo mưa thật vuông vức rồi đặt dưới đầu võng làm gối.
Chiếc áo mưa đã sờn bạc, nhiều chỗ vá bằng mảnh tăng cũ nhưng anh luôn giữ rất cẩn thận.
Đồng đội hỏi:
“Sao anh không để trong ba lô cho khô?”
Anh cười:
“Lỡ đêm mưa còn lấy nhanh cho anh em.”
Quả thật, mỗi lần trời đổ mưa bất ngờ, anh luôn là người bật dậy đầu tiên để kéo áo che cho thương binh hoặc những chiến sĩ đang sốt rét.
Có đêm nước mưa tràn cả vào hầm trú quân, anh ngồi suốt đêm tát nước ra ngoài để mọi người được ngủ.
Một buổi rạng sáng cuối mùa đông, đơn vị bị pháo kích bất ngờ.
Một chiến sĩ trẻ bị thương mắc lại ngoài mép rừng.
Anh Nam lao tới kéo đồng đội vào nơi an toàn giữa màn khói bụi dày đặc.
Người lính ấy sống sót.
Nhiều năm sau, mỗi lần nhìn thấy chiếc áo mưa gấp gọn nơi đầu giường, ông lại nhớ tới người đồng đội của thời hoa lửa năm nào.



