Chiếc Áo Mưa Giữa Mùa Khô
Một chiếc áo mưa bạc màu được nhường lại giữa mùa khô Trường Sơn đã trở thành kỷ vật thiêng liêng trong ký ức của người cựu chiến binh. Câu chuyện giản dị ấy là minh chứng cho tình đồng đội sâu nặng và những hy sinh thầm lặng của thế hệ thời hoa lửa.
Ông Đinh Văn Thành nhớ mãi mùa khô năm 1972, khi đơn vị vận tải của ông làm nhiệm vụ đưa hàng vào chiến trường miền Nam. Những ngày ấy, nắng Trường Sơn như đổ lửa, bụi đỏ phủ kín quần áo và khuôn mặt của những người lính. Ban ngày tránh máy bay địch, ban đêm cả đoàn xe mới lặng lẽ nối đuôi nhau vượt dốc.
Trong tổ xe của ông có chiến sĩ Phạm Quang Vinh, quê ở Ninh Bình, mới hai mươi hai tuổi. Vinh ít nói nhưng rất chu đáo với đồng đội. Trước ngày lên đường, mẹ anh đã may cho một chiếc áo mưa bằng vải dù màu xanh lá cây, dặn rằng:
– Đi đâu cũng giữ gìn sức khỏe, trời mưa thì nhớ mặc vào.
Vinh quý chiếc áo mưa ấy lắm, bởi đó là món quà cuối cùng mẹ trao trước khi anh nhập ngũ.
Một đêm tháng Ba, trong lúc đoàn xe đang vượt qua một cung đường hiểm trở, cơn mưa rừng bất ngờ đổ xuống. Ông Thành lúc ấy lên cơn sốt rét, người run cầm cập. Thấy vậy, Vinh liền cởi chiếc áo mưa của mình khoác lên người đồng đội.
Ông Thành gạt đi:
– Cậu mặc đi, còn cả chặng đường dài phía trước.
Vinh cười hiền:
– Em khỏe mà. Anh bệnh rồi, để cảm lạnh nặng thêm thì ai lái xe?
Nhờ chiếc áo mưa ấy, ông Thành vượt qua cơn sốt và tiếp tục cùng đơn vị hoàn thành nhiệm vụ.
Ít tuần sau, trong một lần vận chuyển hàng qua trọng điểm bị đánh phá ác liệt, xe của Vinh trúng bom. Anh đã dũng cảm đưa xe ra khỏi khu vực tập kết để bảo vệ hàng hóa và đồng đội, nhưng không kịp trở về.
Sau trận bom, ông Thành tìm thấy chiếc ba lô của Vinh. Bên trong chỉ còn lá thư của mẹ và một mảnh vải nhỏ được cắt từ chiếc áo mưa đã nhường cho đồng đội.
Ngày đất nước thống nhất, ông Thành trở về Ninh Bình, mang theo mảnh vải ấy đến thăm mẹ của Vinh. Người mẹ già lặng lẽ cầm lấy, nước mắt rưng rưng:
– Nó thương người lắm. Từ nhỏ đã vậy, có gì cũng nhường cho người khác…
Bà không giữ lại mảnh vải mà gửi lại cho ông Thành:
– Chú giữ lấy, coi như thằng Vinh vẫn còn đồng hành với đồng đội của nó.
Hơn năm mươi năm đã trôi qua, mảnh vải màu xanh ấy vẫn được ông Đinh Văn Thành cất giữ cẩn thận trong cuốn sổ kỷ niệm.
Mỗi lần nhắc đến người đồng đội năm xưa, ông xúc động nói:
“Chiến tranh đã lùi xa, nhưng nghĩa tình của những người lính thời hoa lửa thì chưa bao giờ phai nhạt. Chiếc áo mưa ấy không chỉ che mưa, mà còn che chở cho tình đồng đội, cho những tháng năm tuổi trẻ đẹp nhất của chúng tôi.”



