Bài viết

“Chiếc áo mưa giữa ngầm Ta Lê”

Một câu chuyện được nhiều cựu lái xe Trường Sơn nhắc lại về tình đồng đội ở khu vực ngầm Ta Lê — một trong những tọa độ bom đạn ác liệt trên tuyến đường Hồ Chí Minh thời chiến.

Đắk Lắk10/05/2026Trần Gia Hân (Nguyễn Viết Xuân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Văn Tư từng là lái xe vận tải trên tuyến Trường Sơn năm 1971. Một trong những nơi ông nhớ nhất là khu vực Ngầm Ta Lê — nơi máy bay thường xuyên đánh phá để cắt đường tiếp tế.

Ông kể rằng mỗi lần xe chuẩn bị vượt ngầm, ai cũng căng thẳng vì bom có thể rơi bất cứ lúc nào.

Một đêm mưa lớn, đoàn xe của ông dừng lại bên mép rừng chờ lệnh qua ngầm. Mưa rừng xối xả, đường đất trơn trượt, còn tiếng máy bay vẫn vẳng đâu đó trên đầu.

Trong lúc mọi người trú dưới tấm bạt nhỏ, ông để ý thấy một chiến sĩ trẻ tên Phạm Quốc Bình đang lặng lẽ cởi chiếc áo mưa duy nhất của mình đưa cho một thương binh vừa được chuyển lên xe.

Ông Tư bảo:

“Cậu còn trẻ, giữ lại mà mặc.”

Nhưng Bình chỉ cười:

“Em quen mưa rồi. Anh ấy đang sốt.”

Đêm ấy, đoàn xe phải nằm lại rất lâu vì ngầm bị đánh hỏng. Mọi người ngồi co ro giữa mưa lạnh cho đến gần sáng mới tiếp tục hành quân.

Ít tuần sau, trong một chuyến vượt trọng điểm khác, Bình hy sinh khi đang hỗ trợ kéo xe mắc lầy.

Ông Tư kể rằng sau hòa bình, ông vẫn nhớ mãi chiếc áo mưa cũ giữa đêm Ta Lê năm ấy.

“Giữa chiến tranh thiếu thốn đủ thứ, nhưng người lính luôn sẵn sàng nhường cho nhau điều mình có.”

Nhiều năm sau, khi quay lại ngầm Ta Lê cùng đồng đội cũ, ông đứng rất lâu bên dòng nước chảy qua lòng ngầm, nhớ về những con người trẻ tuổi từng đi qua nơi ấy trong mưa bom và bóng tối.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn