CHIẾC ÁO MƯA GIỮA RỪNG
CHIẾC ÁO MƯA GIỮA RỪNG
Mùa mưa Trường Sơn kéo dài triền miên. Mưa rừng lạnh và dai dẳng khiến quần áo không bao giờ khô hẳn.
Anh Phúc chỉ có một chiếc áo mưa cũ đã vá nhiều chỗ.
Đó là vật quý nhất anh giữ suốt những năm chiến tranh.
Có lần hành quân giữa mưa lớn, một chiến sĩ trẻ lên cơn sốt vì lạnh. Anh Phúc lặng lẽ cởi áo mưa đưa cho đồng đội rồi tự mình đi dưới mưa trắng xóa.
Đêm xuống, cả đơn vị trú tạm trong một hang đá nhỏ.
Ai cũng run lên vì rét.
Anh Phúc ngồi ngoài cửa hang để canh gác. Nước mưa từ mái đá nhỏ xuống vai anh từng giọt lạnh buốt.
Đồng đội gọi vào nghỉ nhưng anh chỉ lắc đầu.
“Ngủ đi, mai còn đi tiếp.”
Rạng sáng hôm sau, địch bất ngờ tập kích khu vực đóng quân.
Anh Phúc là người phát hiện đầu tiên.
Tiếng hô báo động vang lên giữa mưa rừng dữ dội.
Nhờ đó, cả đơn vị kịp thời rút khỏi khu vực nguy hiểm.
Nhưng trong lúc cản địch phía sau, anh đã mãi mãi nằm lại nơi cửa hang đá lạnh giá.
Sau chiến tranh, chiếc áo mưa cũ được đồng đội mang về trao cho gia đình.
Người mẹ già cầm chiếc áo sờn rách mà bật khóc.
Bởi bà hiểu rằng có những người lính đã dành cả hơi ấm cuối cùng cho đồng đội giữa những năm tháng khốc liệt nhất.


