Chiếc áo mưa màu xanh
Cơn mưa đến rất nhanh vào cuối buổi chiều.
Trước cổng Bệnh viện huyện, hàng chục người đứng nép dưới mái hiên.
Có người chờ xe.
Có người ôm con nhỏ.
Có người vừa cầm kết quả khám bệnh, gương mặt còn đầy lo lắng.
Trong dòng người ấy, một chiếc áo mưa màu xanh liên tục di chuyển.
Đó là Dũng, đoàn viên trong đội tình nguyện hỗ trợ bệnh nhân.
Thấy một bà cụ loay hoay với chiếc xe lăn, Dũng chạy đến đẩy bà sang bên kia đường.
Thấy hai mẹ con không có áo mưa, cậu cởi chiếc áo của mình, khoác cho đứa bé.
Mình thì lặng lẽ đội mưa quay lại.
Một bác xe ôm gọi với theo:
– Cháu mặc đi, kẻo cảm!
Dũng cười:
– Cháu còn trẻ mà bác.
Cơn mưa kéo dài gần một giờ.
Khi trời tạnh, chiếc áo mưa màu xanh không còn trên vai Dũng nữa.
Nó đang nằm gọn trên người cậu bé vừa xuất viện.
Vài ngày sau, Chi đoàn nhận được một gói quà nhỏ.
Bên trong là chiếc áo mưa đã được giặt sạch, gấp ngay ngắn.
Kèm theo một mảnh giấy viết bằng nét chữ còn non:
"Con trả lại áo cho anh.
Sau này lớn lên, con cũng muốn mặc áo xanh như anh."
Dũng đọc xong, lặng người.
Chiếc áo mưa đã hoàn thành nhiệm vụ che một cơn mưa.
Nhưng điều quý giá hơn là nó đã gieo vào một đứa trẻ ước mơ được trở thành người biết giúp đỡ người khác.
Nhiều năm sau, trong đội hình tình nguyện của bệnh viện, có một chàng sinh viên y khoa luôn mang theo một chiếc áo mưa màu xanh dự phòng.
Mỗi khi trời đổ mưa, cậu lại nhớ đến câu chuyện mẹ từng kể về một người thanh niên đã nhường áo cho mình ngày còn nhỏ.
Có những món quà chỉ dùng trong một buổi chiều.
Nhưng giá trị của chúng có thể theo ai đó suốt cả cuộc đời.


