Chiếc Áo Mưa May Từ Tấm Tăng Cũ
Mùa mưa năm 1973, trên tuyến đường Trường Sơn, những cơn mưa kéo dài nhiều ngày khiến việc hành quân trở nên vô cùng vất vả. Quần áo ướt sũng, chăn màn không kịp khô, nhiều chiến sĩ bị cảm lạnh vì phải di chuyển liên tục dưới mưa.
Chiến sĩ Trần Văn Lộc, hai mươi lăm tuổi, quê ở Thừa Thiên, được giao phụ trách tổ hậu cần của đại đội.
Trong kho vật tư chỉ còn vài tấm tăng cũ đã rách ở nhiều chỗ.
Nhiều người nghĩ nên bỏ đi.
Nhưng Lộc lại mang tất cả về lán.
Trước khi nhập ngũ, mẹ anh là thợ may trong hợp tác xã.
Những ngày còn nhỏ, anh thường ngồi bên cạnh mẹ, học cách vá áo và cắt vải.
Anh trải từng tấm tăng xuống nền đất.
Phần nào còn tốt, anh đánh dấu.
Phần rách thì cắt bỏ.
Sau đó, anh ghép những mảnh còn sử dụng được thành những chiếc áo mưa đơn giản.
Kim khâu được làm từ một chiếc kim cũ.
Chỉ may được rút từ những bao tải đã hỏng.
Mỗi chiếc áo đều không giống nhau.
Có chiếc vá ba mảnh.
Có chiếc vá năm mảnh.
Nhưng tất cả đều đủ để che mưa.
Một đồng đội mặc thử rồi cười:
"Nhìn chẳng đẹp chút nào."
Lộc cũng cười.
"Miễn không ướt."
"Là được."
Ít ngày sau, đơn vị phải hành quân suốt một đêm dưới mưa lớn.
Những người mặc áo mưa do Lộc may vẫn giữ được quần áo khô hơn.
Nhiều chiến sĩ không còn run vì lạnh như trước.
Đại đội trưởng gật đầu hài lòng.
"Cậu đã biến đồ cũ thành thứ rất hữu ích."
Lộc chỉ nhìn những đường chỉ còn thô ráp.
Anh thấy vui vì công sức của mình đã giúp đồng đội bớt khó khăn.
Một lần, một chiếc áo bị rách khi mắc vào cành cây.
Người sử dụng định bỏ đi.
Lộc xin lại.
Anh vá thêm một mảnh khác.
Chiếc áo tiếp tục được dùng thêm nhiều tháng.
Anh thường nói:
"Còn sửa được."
"Thì còn dùng."
Trong buổi sinh hoạt truyền thống, chính trị viên kể về Anh hùng Nguyễn Viết Sinh, người luôn nêu cao tinh thần vượt khó, sáng tạo trong mọi hoàn cảnh để hoàn thành nhiệm vụ.
Ông nói:
"Ý chí của con người nhiều khi mạnh hơn cả sự thiếu thốn."
Lộc nhìn những chiếc áo mưa treo dưới mái lán.
Anh hiểu rằng, điều làm nên giá trị của chúng không phải những mảnh vải.
Mà là sự tận tâm dành cho đồng đội.
Sau ngày đất nước thống nhất, Lộc trở về quê nối nghiệp mẹ làm nghề may.
Ông không mở cửa hàng lớn.
Chỉ nhận sửa quần áo cho bà con trong xóm.
Có chiếc áo cũ đã sờn vai.
Có chiếc quần rách nhiều chỗ.
Ai bảo bỏ đi, ông đều cố gắng vá lại trước.
Ông thường mỉm cười nói:
"Còn dùng được thì đừng vội bỏ."
Trong góc nhà, ông vẫn giữ một chiếc áo mưa được may từ tấm tăng năm xưa.
Màu vải đã bạc.
Những đường chỉ cũng ngả màu theo thời gian.
Một chiều mưa, cô cháu gái cầm chiếc áo lên rồi hỏi:
"Ông ơi, sao chiếc áo này xấu thế mà ông vẫn giữ?"
Lộc nhẹ nhàng vuốt lên từng đường vá.
Ông mỉm cười.
"Vì nó từng che mưa cho những người lính."
Cô bé im lặng.
Khẽ gấp chiếc áo lại thật cẩn thận.
Ngoài hiên, cơn mưa mùa hạ đang rơi đều trên mái ngói.
Lộc lặng lẽ nhìn màn mưa trắng xóa.
Ông hiểu rằng, trong thời hoa lửa, không phải lúc nào chiến thắng cũng được tạo nên từ những điều lớn lao.
Đôi khi, đó chỉ là một chiếc áo mưa được may từ những mảnh tăng cũ, chứa đựng sự khéo léo, tinh thần tiết kiệm và tình đồng đội, giúp những người lính vững bước đi qua mưa gió để hoàn thành nhiệm vụ và tiến gần hơn đến ngày hòa bình.



