Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Chiếc Áo Mưa May Từ Tăng Cũ

Quảng Trị04/08/2026Đoàn phường Tân Tạo (Phường Tân Tạo)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa mưa năm 1972, trên tuyến đường Trường Sơn, những cơn mưa rừng kéo dài suốt nhiều ngày khiến quần áo của bộ đội hầu như không bao giờ khô hẳn. Những chiếc áo mưa bằng ni lông đã rách dần sau nhiều lần hành quân, còn việc tiếp tế vật dụng mới thì rất khó khăn.

Chiến sĩ hậu cần Võ Văn An, hai mươi ba tuổi, quê ở Quảng Ngãi, vốn biết may vá từ nhỏ vì mẹ làm nghề thợ may.

Một buổi chiều, anh nhặt được một tấm tăng cũ đã rách nhiều chỗ.

Người khác định bỏ.

An xin lại.

Anh cắt bỏ những phần đã mục.

Ghép những mảnh còn tốt.

Dùng chỉ dù khâu thật kín.

Sau hai đêm.

Một chiếc áo mưa đơn giản ra đời.

Không đẹp.

Nhưng đủ để che mưa.

Đồng đội mặc thử.

Ai cũng gật gù.

"Có khi còn chắc hơn áo mới."

An cười.

"Còn dùng được."

"Thì đừng bỏ."

Từ đó, hễ có tấm tăng nào không còn sử dụng nguyên vẹn, anh đều tận dụng.

May thành áo mưa.

Túi đựng đồ.

Hay tấm phủ ba lô.

Một lần, trong lúc hành quân ban đêm, một chiến sĩ trẻ làm rách áo mưa giữa cơn mưa lớn.

Toàn bộ ba lô bắt đầu ướt.

An lập tức cởi chiếc áo mưa của mình.

Đưa cho bạn.

Còn bản thân khoác tạm tấm tăng nhỏ lên vai.

Người đồng đội ngần ngại:

"Cậu sẽ ướt mất."

An chỉ mỉm cười.

"Ướt một người."

"Còn hơn."

"Ướt cả tài liệu."

Nhờ chiếc áo ấy, toàn bộ tài liệu mang theo vẫn được bảo quản an toàn.

Trong buổi sinh hoạt truyền thống, chính trị viên kể về đồng chí Nguyễn Hữu Thọ, người luôn nêu cao tinh thần trách nhiệm, sáng tạo và đoàn kết trong mọi hoàn cảnh.

Ông nói:

"Biết quý từng vật nhỏ."

"Cũng là biết quý công sức của tập thể."

An nhìn chiếc áo mưa đã chằng chịt đường chỉ.

Anh hiểu rằng.

Giá trị của nó nằm ở sự tận dụng và sẻ chia.

Sau ngày đất nước thống nhất, An trở về quê mở một tiệm may nhỏ.

Ông nổi tiếng vì luôn sửa quần áo cũ thật cẩn thận thay vì khuyên khách mua mới.

Trên tường tiệm vẫn treo chiếc áo mưa đầu tiên may từ tấm tăng cũ.

Một hôm, một cậu học nghề hỏi:

"Thầy ơi."

"Sao không bỏ chiếc áo này?"

An mỉm cười.

Ông đưa tay vuốt nhẹ từng đường chỉ đã bạc màu.

"Vì nó nhắc thầy."

"Rằng điều cũ."

"Nếu biết gìn giữ."

"Vẫn có thể tiếp tục che chở cho người khác."

Cậu thanh niên lặng người.

Ngoài hiên, cơn mưa mùa hạ vừa ngớt.

Những tia nắng xuyên qua mây, chiếu sáng khoảng sân còn đọng nước.

An nhìn chiếc áo mưa cũ với ánh mắt đầy trân trọng.

Ông hiểu rằng, trong thời hoa lửa, tinh thần tiết kiệm, sáng tạo và biết nghĩ cho người khác đã giúp những con người bình dị vượt qua vô vàn thiếu thốn. Chính từ những việc làm nhỏ bé ấy, họ đã góp phần giữ gìn sức mạnh của tập thể và vun đắp cho ngày đất nước hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chiếc Áo Mưa May Từ Tăng Cũ | Câu chuyện thời hoa lửa