CHIẾC ÁO MƯA PHỦ THƯƠNG BINH
CHIẾC ÁO MƯA PHỦ THƯƠNG BINH
Mưa rừng đêm ấy đổ xuống xối xả khiến nước tràn cả vào giao thông hào.
Một thương binh sốt cao nằm co ro giữa căn hầm ẩm lạnh.
Anh Phúc lặng lẽ tháo chiếc áo mưa duy nhất của mình phủ kín cho đồng đội.
Còn anh ngồi tựa vách đất chịu lạnh suốt cả đêm dài.
Người lính trẻ tỉnh dậy thấy vậy liền nghẹn ngào không nói nên lời.
Anh Phúc chỉ cười: “Khỏe rồi còn đi tiếp.”
Ngoài trời, tiếng gió rừng hú dài qua những tán cây già.
Rạng sáng hôm sau, tiếng bom bất ngờ dội xuống rung chuyển cả khu trú quân.
Anh Phúc lao ra cứu một chiến sĩ bị mắc lại giữa hố bom đầy khói bụi.
Chiếc áo mưa phủ thương binh năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.


