Bài viết

Chiếc Áo Mưa Rách Vai

Một chiếc áo mưa rách vai trong đêm hành quân đã trở thành dấu tích của sự che chở thầm lặng, khi một người lính nhường phần khô ráo cho đồng đội.

Gia Lai04/05/2026Nguyễn Đức Trịnh (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Đường Trường Sơn mùa mưa thì khỏi nói,” ông Đức kể. “Mưa dầm dề, ướt từ ngày này sang ngày khác.” Đơn vị của ông hành quân trong một đêm mưa lớn. Ai cũng mặc áo mưa, nhưng phần lớn đã cũ, rách nhiều chỗ. “Trong tổ tôi có anh Hải – người cao to nhất, áo mưa của anh cũng cũ nhưng còn khá hơn tụi tôi.” Đi được một đoạn, mưa bắt đầu nặng hạt hơn. Gió tạt mạnh khiến nước táp vào mặt, vào người. “Có một cậu lính trẻ bị sốt từ trước, người yếu đi thấy rõ.” Anh Hải nhìn thấy, liền kéo cậu lại gần. “Anh mở áo mưa ra, che chung cho cậu ấy.” Hai người đi sát vào nhau. Nhưng vì áo không đủ rộng, một bên vai của anh Hải bị hở ra, nước mưa tạt thẳng vào. “Tôi đi phía sau, thấy rõ vai áo của anh ướt sũng, rách toạc một mảng.” Cả chặng đường dài, anh Hải vẫn giữ như vậy, không đổi vị trí. “Đến nơi nghỉ, cậu lính kia đỡ sốt hơn. Còn anh Hải… thì run lên vì lạnh.” Mấy ngày sau, anh Hải bị cảm nặng. “Nhưng anh chỉ cười, nói không sao.” Trong một nhiệm vụ sau đó, anh đã không trở về. Ông Đức cúi đầu, giọng chậm lại:
“Chiếc áo mưa của anh… chúng tôi vẫn giữ một thời gian.” Mảnh vai rách ấy không ai vá lại. “Vì đó là chỗ anh đã nhường cho người khác.” Nhiều năm trôi qua, ký ức về đêm mưa ấy vẫn còn nguyên. “Không phải vì mưa lớn… mà vì có người đã đứng chắn mưa cho người khác.” Trong thời hoa lửa, đôi khi một chiếc áo mưa rách cũng đủ nói lên tất cả – về sự hy sinh âm thầm và tình đồng đội không cần lời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn