CHIẾC ÁO MƯA RÁCH VAI
CHIẾC ÁO MƯA RÁCH VAI
Mùa mưa ở Trường Sơn kéo dài triền miên. Có những ngày mưa không ngớt từ sáng tới đêm, đường rừng biến thành những dòng bùn đỏ quánh đặc.
Anh Hậu có một chiếc áo mưa đã rách mất một bên vai.
Vết rách được anh vá lại bằng mảnh tăng cũ màu xanh sẫm.
Đồng đội nhiều lần bảo đổi chiếc khác nhưng anh đều lắc đầu:
“Còn che được là còn dùng được.”
Những đêm hành quân dưới mưa, anh thường kéo áo che thêm cho chiến sĩ trẻ đi cạnh mình.
Có hôm lạnh quá, anh cởi áo mưa đắp cho thương binh đang sốt rét còn mình dầm mưa suốt chặng đường.
Một đêm cuối mùa mưa, đơn vị vượt qua đoạn dốc hẹp thì bị pháo địch đánh chặn.
Đất đá đổ ào xuống lối đi.
Một chiến sĩ bị thương mắc lại dưới mép taluy.
Anh Hậu lao xuống kéo đồng đội lên giữa mưa bom dữ dội.
Người lính ấy sống sót.
Khi trời gần sáng, chiếc áo mưa rách vai nằm lặng giữa bùn đỏ của thời hoa lửa.


