Bài viết

Chiếc Áo Mưa Trên Đỉnh Đồi

Một chiếc áo mưa cũ kỹ giữa cơn mưa rừng đã trở thành biểu tượng của tình đồng đội, khi một người lính hy sinh để che chở cho người khác.

Gia Lai06/05/2026Đỗ Lê Công Thành (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Lê Văn Bình nhớ lại một trận hành quân trong những ngày mưa dầm không dứt. Đơn vị của ông phải vượt qua một ngọn đồi trọc, đất nhão và trơn trượt. Trời mưa như trút, gió lạnh cắt da, ai cũng ướt sũng và kiệt sức. Trong đơn vị có một người lính tên Nguyễn Quốc Hưng, lớn hơn Bình vài tuổi, luôn mang theo một chiếc áo mưa đã sờn vai. Hưng thường nhường áo cho đồng đội khi ai đó bị ốm hoặc lạnh quá. Hôm ấy, khi cả đơn vị dừng lại nghỉ tạm trên đỉnh đồi, Bình bị sốt cao, người run lên từng cơn. Hưng không nói gì, lặng lẽ cởi chiếc áo mưa duy nhất của mình khoác lên người Bình. Bình yếu đến mức chỉ kịp nói: “Anh mặc đi, không lại ốm…”
Hưng cười nhẹ: “Tôi quen rồi.” Đêm đó, mưa càng lúc càng lớn. Gió rít qua những tán cây trơ trụi. Hưng ngồi tựa lưng vào một tảng đá, để Bình dựa vào mình cho đỡ lạnh. Sáng hôm sau, khi trời tạnh mưa, Bình tỉnh dậy thì thấy mình vẫn được phủ kín bởi chiếc áo mưa. Nhưng Hưng đã không còn cử động. Anh đã lặng lẽ ra đi trong đêm, vì lạnh và kiệt sức. Chiếc áo mưa vẫn còn ấm, nhưng người mặc nó trước đó thì không còn nữa. Sau chiến tranh, ông Bình giữ lại chiếc áo mưa ấy suốt nhiều năm. Dù đã rách nát theo thời gian, ông vẫn không nỡ bỏ. Ông nói: “Mỗi lần nhìn chiếc áo, tôi lại nhớ đến cái đêm mưa ấy… và nhớ rằng mình còn sống là nhờ một người đã không còn.” Với ông, chiếc áo mưa không chỉ là vật dụng – mà là một lời nhắc nhở về tình đồng đội, về sự hy sinh không lời, và về những con người đã âm thầm giữ ấm cho nhau giữa những ngày lạnh nhất của chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn