Chiếc Áo Mưa Trên Đỉnh Trường Sơn
Cựu chiến binh Phạm Ngọc Lâm, sinh ngày 09 tháng 10 năm 1950, quê quán xã Yên Nhân, huyện Ý Yên, tỉnh Nam Định, từng là chiến sĩ trinh sát tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước trên tuyến đường Trường Sơn.
Ông Lâm sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo có truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của ông gắn với những cánh đồng lúa quê Nam Định và những buổi tối học bài dưới ánh đèn dầu. Năm 1969, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông viết đơn tình nguyện nhập ngũ với mong muốn góp sức bảo vệ Tổ quốc.
Trước ngày lên đường, mẹ ông đưa cho con trai một chiếc áo mưa bộ đội màu xanh đã được vá cẩn thận nhiều chỗ và dặn:
“Ở chiến trường mưa nắng thất thường, con nhớ giữ gìn sức khỏe.”
Chiếc áo mưa ấy theo ông suốt những năm tháng hành quân nơi đại ngàn Trường Sơn.
Sau thời gian huấn luyện, ông được phân công vào đơn vị trinh sát. Nhiệm vụ của người lính trinh sát là đi trước nắm tình hình, phát hiện vị trí địch và dẫn đường cho đơn vị hành quân an toàn.
Ông kể rằng những năm tháng trên Trường Sơn vô cùng gian khổ. Bộ đội phải băng rừng, vượt suối liên tục trong điều kiện thiếu thốn đủ bề. Đặc biệt vào mùa mưa, quần áo lúc nào cũng ẩm ướt, nhiều chiến sĩ bị sốt rét nặng.
Trong tổ trinh sát của ông có chiến sĩ trẻ tên Nguyễn Văn Tính quê Thái Nguyên, người rất gan dạ và luôn quan tâm đồng đội. Những đêm mưa lạnh, anh thường nhường phần áo khô cho chiến sĩ bị ốm.
Mùa mưa năm 1972, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ trinh sát một khu vực trọng điểm tại Quảng Bình để chuẩn bị cho đoàn xe vận tải vượt qua.
Đêm hôm ấy, mưa rừng xối xả, gió thổi lạnh buốt. Tổ trinh sát phải men theo sườn núi trong bóng tối để tránh bị máy bay địch phát hiện.
Khi gần tới khu vực cần quan sát, bất ngờ pháo sáng từ máy bay địch bắn rực cả cánh rừng. Ngay sau đó là loạt bom dữ dội trút xuống tuyến đường phía dưới.
Trong lúc mọi người tìm nơi ẩn nấp, một chiến sĩ trẻ bị thương do đất đá vùi lấp và không thể di chuyển.
Không chút chần chừ, anh Nguyễn Văn Tính cởi chiếc áo mưa của mình phủ lên người đồng đội bị thương rồi cùng ông Lâm kéo chiến sĩ ấy vào hốc đá trú ẩn.
Ông Phạm Ngọc Lâm xúc động kể lại:
“Bom nổ rất gần nhưng Tính vẫn ghì chặt người đồng đội để che mảnh đất đá bắn xuống.”
Sau khi đưa được đồng đội tới nơi an toàn, anh Tính quay lại hỗ trợ những người phía sau thì một quả bom tiếp tục rơi xuống khu vực sườn núi.
Người chiến sĩ trẻ năm ấy đã anh dũng hy sinh giữa cơn mưa rừng Trường Sơn khi tuổi đời còn rất trẻ.
Sau trận bom, ông Lâm nhặt lại chiếc áo mưa dính đầy bùn đất của người đồng đội và giữ gìn suốt nhiều năm như một kỷ vật thiêng liêng.
Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn giải phóng, ông trở về quê hương Nam Định tiếp tục lao động sản xuất và tham gia công tác xã hội tại địa phương.
Đến nay, mỗi lần nghe tiếng mưa rơi trên mái nhà, ông lại nhớ về những đêm hành quân trên Trường Sơn cùng người đồng đội đã ngã xuống để bảo vệ đồng chí của mình.
Ông thường nhắn nhủ thế hệ trẻ:
“Chiến tranh đã lùi xa nhưng sự hy sinh của những người lính sẽ mãi còn trong lịch sử dân tộc. Các cháu hôm nay phải biết sống trách nhiệm, yêu quê hương và trân trọng hòa bình hôm nay.”



