Bài viết

Chiếc áo mưa vá nhiều mảnh

từng tham gia vận chuyển nhu yếu phẩm và hỗ trợ hậu cần tại chiến trường. Câu chuyện nói về sự bền bỉ và tình người trong những năm tháng thời hoa lửa.

Gia Lai22/05/2026phạm Văn Hoài (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, mưa lớn kéo dài nhiều ngày trên tuyến đường nơi đơn vị dân công hỏa tuyến của bà Lê Thị Hồng làm nhiệm vụ. Đường đất đỏ nhão nhoẹt. Người đi qua để lại những dấu chân ngập bùn. Bà Hồng khi ấy mới ngoài đôi mươi. Tài sản quý nhất mang theo là một chiếc áo mưa cũ đã vá nhiều chỗ. Hôm ấy, tổ vận chuyển phải đưa hàng đến điểm tập kết trước trời tối. Đi được gần nửa đường. Mưa bất ngờ đổ xuống rất lớn. Một cô gái trẻ trong tổ loay hoay ôm túi đồ vào người. — “Áo mưa em rách mất rồi chị.” Bà Hồng nhìn sang. Không nói gì. Bà cởi chiếc áo mưa của mình đưa cho cô gái. — “Chị còn chịu được.” — “Nhưng chị sẽ ướt hết.” — “Mình cùng đi. Không sao đâu.” Quãng đường còn lại. Bà Hồng đội mưa bước tiếp. Nước mưa chảy dọc theo mái tóc. Đôi dép lấm đầy đất đỏ. Nhưng bà vẫn đi đều. Đến nơi. Hàng được bàn giao đủ. Ai cũng ướt. Ai cũng mệt. Nhưng khi nhìn nhau. Mọi người đều cười. Nhiều năm sau hòa bình. Bà Hồng kể rằng bà không còn nhớ chiếc áo mưa vá nhiều mảnh ấy đã thất lạc từ khi nào. Nhưng bà nhớ rất rõ buổi chiều mưa năm ấy. Bởi giữa thời hoa lửa. Có những thứ che mưa che nắng cho con người. Và cũng có những điều âm thầm giữ ấm lòng người đi qua năm tháng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn