Chiếc áo mưa vá nhiều màu
Giữa những cơn mưa rừng dai dẳng trên tuyến đường Trường Sơn, một chiếc áo mưa đã được vá bằng nhiều mảnh vải khác nhau, trở thành kỷ vật đặc biệt của cả đơn vị. Câu chuyện về chiếc áo mưa ấy là ký ức đẹp về tình đồng đội và sự sẻ chia trong những năm tháng thời hoa lửa.
Năm 1972, ông Phan Văn Hòa cùng đơn vị vận tải đóng quân tại một binh trạm trên tuyến đường Trường Sơn. Mùa mưa đến sớm, những cơn mưa rừng kéo dài hàng tuần khiến việc vận chuyển hàng hóa gặp rất nhiều khó khăn. Áo quần lúc nào cũng ẩm ướt, đường trơn lầy, nhiều chiến sĩ bị cảm lạnh và sốt rét.
Trong tổ lái xe của ông có chiến sĩ Trương Đức Lâm, quê ở Thái Bình. Anh là người vui vẻ, luôn nghĩ cách động viên đồng đội. Chiếc áo mưa của Lâm đã cũ, rách nhiều chỗ vì những lần hành quân xuyên rừng.
Một hôm, thấy đồng đội bị mưa làm ướt hết tư trang, Lâm lấy kim chỉ ra vá lại chiếc áo. Không có vải cùng màu, anh tận dụng từng mảnh tăng cũ, mảnh áo bạc màu của đồng đội đã hỏng để chắp vào. Chẳng mấy chốc, chiếc áo mưa trở nên loang lổ đủ màu sắc.
Nhìn chiếc áo đặc biệt ấy, anh em bật cười:
– Áo của cậu giống tấm bản đồ Việt Nam ghép lại vậy!
Lâm cười lớn:
– Mỗi mảnh vải là một tấm lòng của đồng đội. Mặc chiếc áo này, tôi thấy như cả tổ đang cùng che mưa cho mình.
Những ngày sau đó, mỗi khi trời đổ mưa, Lâm thường nhường áo cho chiến sĩ trẻ mới vào đơn vị hoặc những người đang bị sốt. Còn mình, anh chỉ khoác tấm tăng cũ rồi tiếp tục công việc.
Ông Phan Văn Hòa nhớ lại:
“Có lần tôi hỏi sao không giữ áo cho bản thân, Lâm chỉ cười và nói: ‘Ai khỏe thì chịu ướt một chút cũng không sao. Đồng đội mình cần hơn.’ Câu nói ấy khiến tôi nhớ mãi.”
Một đêm cuối năm 1973, đoàn xe phải vượt trọng điểm trong mưa lớn. Một chiến sĩ trẻ bị cảm nặng. Không chần chừ, Trương Đức Lâm cởi chiếc áo mưa vá nhiều màu của mình đắp lên người đồng đội.
Sau chuyến đi ấy, chiếc áo mưa càng cũ hơn, nhưng tình cảm giữa anh em trong tổ ngày càng gắn bó.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông Phan Văn Hòa trở về quê hương. Trong lần gặp mặt đồng đội sau nhiều năm, ông bất ngờ thấy Trương Đức Lâm vẫn giữ lại một mảnh nhỏ từ chiếc áo mưa năm xưa, ép cẩn thận trong cuốn sổ lưu niệm.
Ông Hòa xúc động kể:
“Chiếc áo mưa ấy không còn nữa, nhưng tình đồng đội thì vẫn còn nguyên vẹn. Đó là thứ tài sản quý giá nhất mà những năm tháng thời hoa lửa đã để lại cho chúng tôi.”



