Anh hùng Lực lượng vũ trang

Chiếc Áo Mưa Vá Vai

Lạng Sơn04/08/2026Đoàn phường Tân Tạo (Phường Tân Tạo)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa mưa năm 1967, trên tuyến đường Trường Sơn, những cơn mưa rừng kéo dài nhiều ngày liền khiến đất đỏ nhão thành bùn. Đoàn vận tải vẫn lặng lẽ tiến bước, mang lương thực, thuốc men và đạn dược vượt qua núi cao để kịp chi viện cho tiền tuyến.

Chiến sĩ vận tải Phạm Văn Lợi, hai mươi bốn tuổi, quê ở Quảng Nam, luôn khoác trên vai một chiếc áo mưa bằng vải dù đã được vá nhiều lần.

Chiếc áo ấy do người mẹ tự tay khâu lại từ chiếc áo mưa cũ của cha.

Ngày tiễn con lên đường, bà vuốt nhẹ những đường vá rồi dặn:

"Áo có cũ."

"Thì vá."

"Người có mệt."

"Thì nghỉ."

"Nhưng đừng."

"Bỏ cuộc."

Lợi luôn giữ chiếc áo mưa thật cẩn thận.

Không chỉ để che mưa.

Mà còn dùng làm tấm lót khi nghỉ giữa rừng.

Có hôm trải xuống đất để đặt thùng thuốc.

Có hôm phủ lên bao gạo tránh ướt.

Một đêm mưa lớn.

Đơn vị gặp một nhóm dân công đang mắc kẹt giữa con dốc trơn trượt.

Một em nhỏ đi cùng đoàn run lên vì lạnh.

Lợi không chần chừ.

Cởi chiếc áo mưa của mình.

Khoác lên vai em.

Còn anh đội mưa tiếp tục đẩy xe hàng.

Đến điểm nghỉ.

Quần áo anh đã ướt sũng.

Một đồng đội hỏi:

"Cậu không lạnh sao?"

Lợi cười.

"Còn chịu được."

"Em nhỏ."

"Cần hơn."

Đêm ấy.

Anh ngồi dưới mái lán.

Tự tay vá lại một đường rách mới trên vai áo.

Từng mũi kim chậm rãi.

Nhưng chắc chắn.

Trong buổi sinh hoạt truyền thống, chính trị viên kể về Đại tướng Nguyễn Chí Thanh, người luôn sâu sát với chiến sĩ và nhấn mạnh tinh thần vượt khó, hoàn thành nhiệm vụ trong mọi hoàn cảnh.

Ông nói:

"Khó khăn."

"Không làm."

"Con người."

"Lùi bước."

"Mà giúp."

"Con người."

"Trưởng thành."

Lợi nhìn chiếc áo mưa đã chằng chịt những miếng vá.

Anh hiểu rằng.

Mỗi đường vá.

Là một kỷ niệm.

Là một lần vượt qua gian khó.

Sau ngày đất nước thống nhất, Lợi trở về quê làm nông.

Chiếc áo mưa cũ được ông gấp gọn.

Đặt trong chiếc rương gỗ.

Một hôm, cậu cháu trai mở rương rồi hỏi:

"Ông ơi."

"Sao chiếc áo."

"Nhiều miếng vá."

"Mà ông."

"Vẫn giữ?"

Lợi mỉm cười.

Ông vuốt nhẹ từng đường chỉ.

"Vì chiếc áo này."

"Từng che."

"Không chỉ."

"Mưa gió."

"Mà còn."

"Che chở."

"Cho tình người."

Cậu bé im lặng.

Nhẹ nhàng gấp lại chiếc áo.

Ngoài sân, cơn mưa đầu mùa vừa dứt.

Những tia nắng xuyên qua mây, chiếu xuống cánh đồng xanh mướt.

Lợi nhìn khung cảnh yên bình ấy.

Ông hiểu rằng, trong thời hoa lửa, có những tấm áo mưa cũ kỹ đã cùng con người đi qua bao chặng đường gian khổ. Những miếng vá trên vai áo không chỉ giữ lại hơi ấm mà còn lưu giữ tinh thần sẻ chia, ý chí vượt khó và niềm tin vào ngày hòa bình của cả một thế hệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn