Chiếc Áo năm xưa
An là lính thông tin. Công việc của anh là kéo dây điện thoại xuyên rừng để giữ liên lạc giữa các đơn vị. Chiếc áo lính anh mặc đã sờn vai, vá đi vá lại nhiều lần.
Một hôm, đơn vị nhận được kiện hàng từ hậu phương. Ai cũng có quà, riêng An chỉ nhận được một chiếc khăn tay nhỏ của em trai. Thấy vậy, Thuận – người bạn thân cùng tiểu đội – lặng lẽ lấy chiếc áo mới của mình đưa cho An.
An từ chối mãi không được. Thuận cười: “Tớ còn khỏe, mặc gì cũng được. Cậu phải đi tuyến đầu kéo dây, cần áo lành hơn.”
Ít lâu sau, trong một trận pháo kích, Thuận hy sinh khi đang bảo vệ đường dây liên lạc. An ôm chiếc áo còn thơm mùi lá rừng mà nghẹn ngào.
Hòa bình lập lại, An trở về quê, vẫn giữ chiếc áo ấy trong chiếc rương gỗ cũ. Mỗi lần nhìn nó, anh nhớ đến người đồng đội đã dành phần tốt nhất cho mình giữa những ngày thiếu thốn nhất.
Tình đồng đội thời chiến không cần lời hoa mỹ, chỉ là một chiếc áo vá vai trao nhau giữa gian khó chiến tranh



