CHIẾC ÁO NGỤY TRANG GIỮA RỪNG ĐÊM
Trong một nhiệm vụ trinh sát ban đêm, một tổ quân phải vượt qua khu rừng có chốt địch. Nhờ chiếc áo ngụy trang tự làm và sự hỗ trợ của một dân quân địa phương, họ đã vượt qua vòng kiểm soát an toàn, thu thập được thông tin quan trọng cho đơn vị.
Tôi là Lê Văn Trọng, từng là chiến sĩ trinh sát trong thời chiến.
Có những nhiệm vụ mà mỗi bước chân đều phải tính toán kỹ, vì chỉ một tiếng động nhỏ cũng có thể bị phát hiện.
Đêm hôm đó, tổ trinh sát của chúng tôi gồm ba người, do Nguyễn Văn Hưng chỉ huy, được giao nhiệm vụ vượt qua khu rừng để nắm tình hình chốt địch phía trước.
Trời không trăng, gió nhẹ nhưng đủ làm lá cây xào xạc liên tục.
Trước khi xuất phát, Hưng mặc một chiếc áo ngụy trang tự làm từ lá rừng và vải sẫm màu.
Cậu nói nhỏ:
“Đi sát đất, tuyệt đối không để lộ bóng.”
Chúng tôi bắt đầu di chuyển từng bước chậm rãi.
Khi đến gần khu vực chốt địch, ánh đèn pin quét qua rừng nhiều hơn.
“Dừng lại,” Hưng ra hiệu.
Cả nhóm nằm im giữa bụi cây, gần như hòa vào bóng tối.
Một lúc sau, Trần Thị Dung – dân quân dẫn đường địa phương – ra hiệu từ phía sau:
“Bên trái có lối mòn nhỏ, ít bị tuần tra.”
Hưng gật đầu.
Nhưng lối mòn rất hẹp, chỉ đủ một người đi.
Cả nhóm phải nối nhau di chuyển cực kỳ cẩn thận.
Chiếc áo ngụy trang của Hưng giúp cậu gần như hòa vào nền rừng, khó bị phát hiện.
Có lúc, một lính gác địch đi ngang chỉ cách vài mét.
Tất cả nín thở.
Không ai dám cử động.
Sau vài giây căng thẳng, người lính địch rời đi.
Dung khẽ thở ra:
“Qua được rồi.”
Hưng tiếp tục dẫn nhóm tiến sâu hơn.
Sau khi thu thập đủ thông tin về vị trí chốt địch, họ quay trở về theo đường cũ.
Lần này, trời bắt đầu có mưa nhẹ, giúp che dấu dấu vết tốt hơn.
Khi về đến căn cứ an toàn, Hưng chỉ nói:
“Trong rừng, không phải ai mạnh hơn sẽ sống… mà là ai biết hòa vào rừng.”



