Chiếc áo phơi vội
Chiếc áo phơi vội
Sau một ngày mưa, bà Nhàn tranh thủ phơi quần áo khi trời vừa hửng nắng.
Những chiếc áo xanh, áo nâu được vắt lên dây, gió thổi làm chúng bay nhẹ.
Một cậu bé đứng nhìn, hỏi:
“Sao phải phơi nhanh thế hả bà?”
Bà đáp:
“Trời mà mưa lại thì không kịp.”
Câu trả lời đơn giản, nhưng phản ánh nhịp sống khi ấy — luôn phải tranh thủ từng khoảng thời gian ngắn ngủi.
Chưa kịp khô hẳn, bà đã vội thu vào.
Những chiếc áo còn hơi ẩm, nhưng vẫn được xếp gọn.
Trong hoàn cảnh đó, không có điều kiện để chờ đợi sự hoàn hảo.
Chỉ cần đủ dùng là được.



