Chiếc áo rách ở chiến trường.
Chiếc áo rách ở chiến trường.
Các bạn đoàn viên thân mến, tôi là Nghiêm Quang Hội, một người lính đã từng trải qua những năm tháng chiến đấu gian khổ trong thời chiến tranh. Hôm nay tôi muốn kể cho các bạn nghe một kỷ niệm rất cụ thể về một chiếc áo bị rách ở chiến trường, gắn với một người bạn mà tôi luôn nhớ mãi – anh Trịnh Xuân Châm.
Đó là vào khoảng năm 1972, khi đơn vị chúng tôi đang hành quân trong một khu rừng rậm. Con đường mòn khi đó rất nhỏ, hai bên là những bụi cây gai và dây leo mọc chằng chịt. Sau nhiều ngày mưa, đất rừng ướt và trơn trượt, mỗi bước chân đều phải rất cẩn thận.
Hôm đó cả đơn vị đi thành một hàng dài. Tôi đi gần phía trước, còn Trịnh Xuân Châm đi ngay phía sau tôi vài bước. Khi chúng tôi đang đi qua một đoạn rừng có rất nhiều cây gai, bất ngờ phía sau tôi vang lên một tiếng “rẹt” khá to.
Tôi quay lại thì thấy Châm đứng khựng lại, tay đang giữ phần vai áo.
Tôi hỏi:
“Châm, sao thế?”
Châm nhìn tôi rồi cười:
“Áo mình bị cành gai móc rách rồi.”
Tôi nhìn kỹ thì thấy chiếc áo bộ đội của Châm bị rách một đường dài ở vai, gần bằng một gang tay. Phần vải bị kéo toạc ra, nhìn khá rõ.
Thực ra chiếc áo đó đã rất cũ. Thời chiến tranh quần áo rất thiếu, mỗi người lính thường chỉ có một hai bộ mặc suốt nhiều tháng trời. Áo rách thì vá lại rồi mặc tiếp.
Tôi nhìn chiếc áo rồi nói đùa:
“Áo cậu chắc vá nhiều lần lắm rồi.”
Châm cười:
“Ừ, chắc cũng bốn năm chỗ rồi. Thêm chỗ này nữa chắc vẫn mặc được.”
Nói rồi chúng tôi lại tiếp tục hành quân theo đơn vị.
Đến tối hôm đó, đơn vị dừng chân nghỉ gần một con suối nhỏ trong rừng. Sau khi ăn cơm xong, nhiều anh em mắc võng nghỉ sớm vì cả ngày hành quân rất mệt. Riêng Châm thì ngồi dưới một gốc cây, lấy từ trong ba lô ra một chiếc kim nhỏ và cuộn chỉ mà anh luôn mang theo. Dưới ánh sáng yếu của chiếc đèn pin, Châm cẩn thận vá lại đường rách trên vai áo. Anh khâu từng mũi rất chậm và chắc để khi hành quân áo không bị rách thêm. Tôi ngồi cạnh nhìn rồi hỏi:
“Cái kim này cậu giữ từ bao giờ vậy?”
Châm nói:
“Mẹ mình đưa cho trước khi lên đường nhập ngũ. Bà dặn đi đâu cũng nhớ mang theo để vá áo.” Nói xong Châm cúi xuống tiếp tục khâu. Sau khi vá xong áo của mình, Châm nhìn sang một người lính trẻ trong đơn vị. Cậu ấy cũng có một vết rách ở tay áo nhưng chưa kịp sửa. Châm gọi cậu lại rồi nói: “Đưa đây mình vá luôn cho.” Thế là dưới ánh đèn pin nhỏ giữa rừng đêm, Châm lại ngồi khâu thêm chiếc áo rách của đồng đội.
Hình ảnh đó đến bây giờ tôi vẫn nhớ rất rõ: giữa rừng sâu, trong hoàn cảnh thiếu thốn, một chiếc kim nhỏ và vài sợi chỉ cũng trở thành thứ rất quý. Nhưng điều quý hơn cả chính là tình đồng đội – luôn sẵn sàng giúp nhau từ những điều giản dị nhất.
Nhiều năm đã trôi qua, nhưng mỗi khi nhớ lại hình ảnh Trịnh Xuân Châm ngồi vá chiếc áo rách dưới ánh đèn pin giữa rừng, tôi vẫn cảm thấy rất xúc động. Chiếc áo ấy có thể chỉ là một bộ quần áo cũ của người lính, nhưng đối với chúng tôi, nó là một kỷ niệm sâu sắc về những năm tháng gian khổ và tình đồng chí chân thành. Và tôi mong rằng các bạn đoàn viên hôm nay sẽ luôn trân trọng cuộc sống hòa bình và gìn giữ tình người, sự sẻ chia trong cuộc sống.



