Chiếc áo sờn vai và lời hẹn ước
Hoạt động cách mạng bí mật đồng nghĩa với việc Nguyễn Nghiêm phải nay đây mai đó, lấy bờ bụi làm nhà, lấy lòng dân làm trận địa. Người gánh vác giang sơn nhà chồng, vừa nuôi con vừa làm hậu phương vững chắc cho ông chính là người vợ kết tóc se tơ.
Một đêm mưa rả rích đầu năm 1930, Nguyễn Nghiêm lẻn về thăm nhà sau nhiều tháng ròng rã bám dân gầy dựng phong trào ở các huyện phía nam của tỉnh. Nhìn vợ một mình bên ngọn đèn dầu, vừa ru con vừa khâu lại chiếc áo sờn vai cho chồng, ông không khỏi xót xa.
Bà ngước lên, thấy chồng gầy đi nhiều, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ nhưng ánh lên niềm tin lớn lao. Bà không một lời than vãn, chỉ khẽ nói:
— Mình đi giữ gìn sức khỏe. Ở nhà việc đồng áng, con cái đã có tôi và mẹ lo liệu. Mình cứ yên tâm làm việc nước.
Nguyễn Nghiêm cầm lấy đôi bàn tay chai sần của vợ, xúc động:
— Khổ cho mẹ con mình quá. Đợi nước nhà độc lập, dân mình hết khổ, tôi sẽ bù đắp cho hai mẹ con.
Lời hẹn ước ấy mãi mãi không thực hiện được vì nghĩa lớn. Nhưng chính tình yêu son sắt và sự hy sinh thầm lặng của người vợ nơi quê nhà đã tiếp thêm sức mạnh để người Bí thư Tỉnh ủy vững tay chèo lái con thuyền cách mạng qua giông bão.



