CHIẾC ÁO TẶNG NGƯỜI BỊ THƯƠNG
Trời trở lạnh, anh Tuấn cởi chiếc áo khoác duy nhất của mình khoác cho đồng đội bị thương.
Anh mỉm cười:
– Tôi chịu lạnh quen rồi!
Chiếc áo ấm lên thân thể người bị thương và ấm cả tình người.
Trời trở lạnh, anh Tuấn cởi chiếc áo khoác duy nhất của mình khoác cho đồng đội bị thương.
Anh mỉm cười:
– Tôi chịu lạnh quen rồi!
Chiếc áo ấm lên thân thể người bị thương và ấm cả tình người.

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên