Chiếc áo trấn thủ của mẹ
Mùa đông năm 1950, tại chiến dịch Biên giới, chiến sĩ Phạm Văn Hưng, 21 tuổi, quê xã Nam Hồng, huyện Nam Trực, tỉnh Nam Định cùng đơn vị đóng quân giữa núi rừng lạnh buốt. Những đêm phục kích kéo dài dưới sương muối khiến nhiều chiến sĩ tím tái vì giá rét và thiếu áo ấm.
Chiếc áo trấn thủ của mẹ
Mùa đông năm 1950, tại chiến dịch Biên giới, chiến sĩ Phạm Văn Hưng, 21 tuổi, quê xã Nam Hồng, huyện Nam Trực, tỉnh Nam Định cùng đơn vị đóng quân giữa núi rừng lạnh buốt.
Những đêm phục kích kéo dài dưới sương muối khiến nhiều chiến sĩ tím tái vì giá rét và thiếu áo ấm.
Ở quê nhà, mẹ anh là bà Nguyễn Thị Lý, 48 tuổi, ngày ngày chắt chiu từng mảnh vải vụn để may áo gửi cho con trai ngoài mặt trận.
Bà tự tay khâu từng lớp vải dày, nhồi thêm bông cũ rồi thức trắng nhiều đêm bên ngọn đèn dầu leo lét.
Trong thư gửi kèm chiếc áo trấn thủ, bà chỉ viết ngắn gọn: “Mẹ mong con giữ gìn sức khỏe để đánh giặc”.
Nhiều tuần sau, chiếc áo vượt hàng trăm cây số đường rừng mới đến được tay anh Hưng nơi chiến hào.
Khoác chiếc áo mẹ may giữa đêm đông biên giới, người chiến sĩ trẻ cảm nhận rõ hơi ấm và tình thương từ quê nhà.
Chiếc áo trấn thủ giản dị đã giúp anh cùng đồng đội vượt qua những ngày gian khổ nhất của cuộc kháng chiến.
Sau mỗi trận đánh, anh Hưng luôn gấp chiếc áo cẩn thận như giữ một phần hơi ấm của mẹ bên mình.
Nhiều năm sau hòa bình lập lại, chiếc áo trấn thủ ấy vẫn được gia đình lưu giữ như kỷ vật thiêng liêng của tình mẫu tử thời chiến.


