CHIẾC ÁO TRẤN THỦ SỜN RÁCH VÀ TRẬN ĐÁNH ĐÊM TRÊN CAO ĐIỂM BÌNH LIÊU Nhân chứng kể lại: Bác Vũ Đình Thục (Cựu chiến binh Trung đoàn 41, Bộ đội biên phòng Quảng Ninh)
CHIẾC ÁO TRẤN THỦ SỜN RÁCH VÀ TRẬN ĐÁNH ĐÊM TRÊN CAO ĐIỂM BÌNH LIÊU
Nhân chứng kể lại: Bác Vũ Đình Thục (Cựu chiến binh Trung đoàn 41, Bộ đội biên phòng Quảng Ninh)
Bối cảnh lịch sử: Trận địa phòng thủ tại hướng Bình Liêu (Quảng Ninh) chìm trong những đợt mưa lạnh sương muối. Áo ấm quân trang thiếu hụt, anh em phải nhường nhịn nhau từng chiếc áo để trực chiến.
"Cái rét ở dải đồi chốt Bình Liêu mùa xuân năm 1979 luồn qua khe đá, ngấm thẳng vào da thịt. Tiểu đội tôi có anh cán bộ đại đội tên Hùng, người gầy gò nhưng gan góc có tiếng. Anh có một chiếc áo trấn thủ sờn cũ, bông bên trong đã bết lại, mặt vải ngoài chằng chịt những vết vá bằng chỉ nilon xanh.
Đêm mùng 3 tháng 3, thấy tôi ngồi run bần bật bên bệ súng máy, hàm răng va vào nhau lập cập, anh Hùng lặng lẽ cởi chiếc áo trấn thủ của mình ra rồi khoác lên vai tôi. Anh bảo: 'Cậu giữ bệ súng chính, tay không được run, mình chạy đi chạy lại kiểm tra các chốt, người nó tự ấm'. Chiếc áo trấn thủ thời hoa lửa đượm hơi ấm đồng chí ấy đã sưởi ấm thân thể và cả lòng tin của tôi suốt đêm dài tử thủ, giúp đại đội giữ vững trận địa trước đợt tập kích bất ngờ lúc rạng sáng."



