Anh hùng Lực lượng vũ trang

CHIẾC ÁO TRẤN THỦ TRONG ĐÊM LẠNH -NĐC

“Tôi nhập ngũ năm 1952, tham gia chiến đấu ở vùng rừng núi gần Việt Bắc. Những ngày ấy, chúng tôi sống trong rừng, thiếu thốn đủ thứ. Đêm xuống, trời lạnh buốt, sương phủ trắng cả rừng.

Hà Tĩnh10/04/2026NGUYỄN THỊ NGÂN HÀ (Trường THPT Nguyễn Đổng Chi - xã Đông Kinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tôi nhập ngũ năm 1952, tham gia chiến đấu ở vùng rừng núi gần Việt Bắc.

Những ngày ấy, chúng tôi sống trong rừng, thiếu thốn đủ thứ. Đêm xuống, trời lạnh buốt, sương phủ trắng cả rừng.

Mỗi người chỉ có một chiếc áo trấn thủ mỏng.

Một đêm, đơn vị tôi đóng quân trong một khu rừng sâu. Gió thổi mạnh, lạnh đến cắt da.

Trong tổ tôi có một đồng chí mới nhập ngũ. Cậu ấy còn trẻ, người gầy, chưa quen với cái lạnh rừng núi.

Đêm đó, tôi thấy cậu co ro, run lên từng cơn.

Tôi hỏi:
‘Lạnh lắm à?’

Cậu gật đầu, môi tím tái.

Tôi nhìn chiếc áo trấn thủ của mình, rồi lặng lẽ cởi ra, khoác lên người cậu.

Cậu giật mình:
‘Anh mặc đi… anh cũng lạnh mà…’

Tôi cười:
‘Anh quen rồi.’

Thực ra tôi cũng lạnh đến run người.

Đêm ấy, tôi ngồi tựa gốc cây, ôm súng, chịu rét đến sáng.

Vài ngày sau, đơn vị chúng tôi bước vào một trận đánh lớn.

Trong trận đó, tôi bị thương ở chân, không thể di chuyển.

Chính người đồng đội ấy đã cõng tôi vượt qua đoạn rừng dài, đưa về nơi an toàn.

Khi đặt tôi xuống, cậu nói:
‘Chiếc áo hôm trước… hôm nay em trả lại.’

Tôi nghe mà nghẹn lại.

Chiến tranh là vậy, những điều nhỏ bé như một chiếc áo… lại trở thành nghĩa tình sâu nặng.

Đến bây giờ, mỗi khi trời trở lạnh, tôi lại nhớ đến đêm rừng năm ấy.

Một chiếc áo trấn thủ… không chỉ giữ ấm cơ thể, mà còn giữ ấm cả tình đồng đội.

Thời hoa lửa, chúng tôi đã sống và chiến đấu bằng những điều giản dị nhưng đầy yêu thương như thế.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn