CHIẾC ÁO TRẮNG
CHIẾC ÁO TRẮNG
Ngày anh Khải lên đường, em gái anh vừa thi đỗ vào trường y.
Anh nhìn em, cười:
“Sau này em mặc áo trắng, còn anh sẽ về nhìn em làm bác sĩ.”
Cô bé gật đầu:
“Anh nhớ về nhé.”
Nhưng lời hứa ấy không thành.
Anh không trở về.
Cô em gái vẫn tiếp tục học. Những ngày khó khăn, cô nhiều lần muốn bỏ cuộc, nhưng mỗi khi nhìn chiếc ảnh của anh trên bàn, cô lại tự nhủ:
“Anh đã mong mình trở thành bác sĩ.”
Nhiều năm sau, cô mặc chiếc áo blouse trắng, trở về quê làm việc.
Ngày đầu tiên ở trạm y tế, cô gặp một bà cụ đang ngồi chờ khám.
Bà nhìn cô thật lâu rồi hỏi:
“Cháu là con nhà ai?”
Cô mỉm cười:
“Cháu là em của một người đã đi xa.”
Bà cụ gật đầu, như hiểu điều gì đó.
Chiều hôm ấy, cô đứng trước sân trạm y tế nhìn những đứa trẻ chạy chơi.
Cô nhớ lời anh trai:
“Anh sẽ về nhìn em làm bác sĩ.”
Cô biết anh không thể trở về.
Nhưng cô vẫn mỉm cười.
Bởi mỗi ngày cô khoác chiếc áo trắng, cô cảm thấy mình đang thực hiện thay anh một phần lời hứa năm nào.
Ngoài sân, nắng vàng trải xuống con đường quê.
Cô bước vào phòng khám, tiếp tục công việc của mình.
Có những người đã gửi lại tuổi trẻ giữa chiến tranh.
Và có những người ở lại, mang theo ước mơ của họ để viết tiếp một cuộc đời bình yên.



